Tiểu Tứ:Vậy kế tiếp chính là ... đội trưởng? Tiết mục tiếp theo là cái gì?
Đóa Đóa: Aiz, mấy cái người này, đáng lẽ phải để chị nói chứ! Tiếp theo là phần đọc thư.
(An Kỳ lấy thư và điện thoại di động ra...)
Tiểu Tứ: Đường An Kỳ, cái này là sao! Chị lấy điện thoại của chị ra!
An Kỳ :( yên lặng nói ) Chị viết thư rồi!
Tiểu Tứ: Lần này người này có thành ý, trực tiếp cầm điện thoại di động đọc.
Triệu Việt :(vội vàng bảo vệ) không có không có, An Kỳ là, hôm nay không có thời gian viết, chị biết không? Chị ấy ở phía sau cánh gà ...
【 Toàn hội trường bắt đầu ồn ào lên 】
Tiểu Tứ: Aiz, em không để chị trêu đùa một tí được hả!
Triệu Việt : không được không được !
Tiểu Tứ : vậy cũng tốt, được rồi, chị đọc thư đi .
An Kỳ đọc thư:
Triệu Việt thân mến! (bắt đầu nghẹn ngào ... dừng lại mấy giây)
Chúc mừng sinh nhật!
Cho đến bây giờ, chị cũng chưa nói cho em biết một điều, có thể gặp được em ở SNH, gặp được một người vừa đơn thuần, vừa ngốc ngốc lại đáng yêu, chị thật sự rất vui.
Cũng muốn cảm ơn em.
Hai chúng ta mỗi ngày đều vui vẻ bầu bạn lẫn nhau chung một chỗ lớn lên.
Thật ra thì ngay từ đầu chúng ta cũng không phải là bạn cùng phòng, phải trải qua nhiều lần sắp xếp tráo đổi mới trở thành bạn cùng phòng của nhau. Khi đó, chị có chút chán nản, có chút chê bai em, cảm thấy người này điên điên khùng khùng, nhất định sẽ rất hay nhảy nhót lung tung.
【 Toàn hội trường cười ầm lên 】
【 An Kỳ: đúng thế đấy, đều do Tiểu Tứ cả!】
【 Tiểu Tứ: Đúng rồi, thật xin lỗi thật xin lỗi 】
Cho nên chị lúc mới bắt đầu từ không chủ động nói chuyện với em sau đó dần dần tiếp xúc lâu mới biết người này không bị dở hơi, cũng không nhảy nhót lung tung, mà là đồ ngốc trắng trẻo ngọt ngào còn rất ngây ngô.
Bình thường em đều rất an tĩnh giống như một nửa Tiểu 17. 【Cả hội trường một lần nữa cười ầm lên 】
(Lần trước có hỏi một anh bạn người Trung, anh ấy bảo câu "một nửa tiểu mười bảy" kia rất khó hiểu nếu mình không phải người Trung, anh ấy giải thích đại khái, Tiểu mười bảy là những người sống ở phía Đông Bắc Trung Quốc, và họ thường 20 tuổi ở phía Đông bắc Trung Quốc????? Anh ấy kêu là khó hiểu, rồi giải thích cũng khó hiểu luôn :)) ai không hiểu thì mình cũng chịu nhé :3 còn bạn nào hiểu câu này thế nào, xin chỉ giáo cho mình biết với)
Nhưng em lại rất chuyên nghiệp xử lý sự tình rất nghiêm túc. Có lúc người khác sẽ cảm thấy em có chút buồn bực, nhưng chị biết trong nội tâm của em vẫn luôn có một ngọn lửa chờ thời điểm bùng cháy. Ví dụ như em đặc biệt thích bài hát 《Lay down》 này, em nói sinh nhật còn muốn nhảy nhiều hơn bình thường mấy lần nữa.
Mỗi khi em gặp khó khăn hay những lúc không vui em cũng không bao giờ nói ra. Chị rất lo lắng những lúc em buồn một mình, đợi đến lúc nỗi buồn nguôi ngoai rồi lại ngay lập tức thả lỏng. Chị nhớ năm ngoái concert 726 ngày kết thúc, bọn chị trở lại phía sau cánh gà, chị một mực không tìm được em, một lát sau em mới trở về, rất bình thường, giống như không có chuyện gì xảy ra cùng chị chào hỏi. Sau này thấy được ảnh concert, nhìn thấy em khóc, chị mới biết sau khi concert kết thúc không tìm được em, không biết một mình em đang ở đâu trong khổ sở. Concert bắt tay ngày thứ hai, em mệt mỏi về cả thể chất lẫn tinh thần, người sốt đến nóng rực lên phải đi bệnh viện. Chị khi đó thật không biết nên làm cái gì, chỉ có thể ở bên cạnh yên lặng nhìn em.
Chị biết mọi người cũng rất đau lòng giống chị, đau lòng em luôn ẩn nhẫn, đau lòng không đành lòng nhìn em vừa đi học vừa phải đi công diễn, hai đầu bôn ba sợ em không gánh nổi áp lực cùng mệt mỏi, đau lòng cho thân thể của em. Em luôn đặt Team NII lên đầu tiên, sau đó là công diễn rồi mới quan tâm đến chính mình. Chị rất hy vọng em có thể chăm sóc cho mình nhiều một chút, đừng luôn giấu kín nỗi buồn cho riêng mình. Chị còn nhớ tiệc sinh nhật năm ngoái chị cũng đã nói như vậy, qua một năm đến năm nay hình như em đã có chút tiến bộ.
Hôm nay em 20 tuổi, đã là người lớn, không còn là bạn nhỏ mười mấy tuổi năm nào nữa, em cũng không thể lệ thuộc vào người khác nữa. Từ giờ trở đi, em phải tự mình trưởng thành, nhất định phải tự mình đặt đồng hồ báo thức, không thể mãi lệ thuộc vào chị. Mỗi một lần chị ngủ quên là cả hai lại cùng nhau tới trễ.
【 Cả hội trường cười ầm lên 】
【 Tiểu Tứ: A Hoàng phạt không ít tiền 】
Cho nên cả hai thường bị trừ tiền.
Tuổi 20, cũng là tuổi tràn đầy kỳ ngộ và thách thức, em phải có tính toán độc lập của riêng mình và có sự kiên định về nhân sinh quan, để không bị thế giới bên ngoài cám dỗ mà thay đổi.
Có lẽ, những ngày kế tiếp em sẽ rất khổ cực.
Không được sợ hãi.
Không được lùi bước.
Bọn chị sẽ cho em dũng khí.
Có lẽ, những ngày kế tiếp cũng sẽ rất rất dài.
Mặc dù không có em, nhưng nơi này, sân khấu này vẫn sẽ như cũ luôn cần em.
Em phải biết, chị, còn có những người khác, mọi người luôn thời thời khắc khắc nhớ đến em. Để em cảm thấy kiêu ngạo và tự hào.
Cho nên, Triệu Việt 20 tuổi phải lấy hết dũng khí đối mặt với tương lai, tràn đầy tự tin để nghênh đón những thách thức ở phía trước. Nếu em mệt mỏi, bọn chị sẽ luôn ở phía sau em, cho em nghị lực.
Trong lòng chị, em vĩnh viễn là thần tượng giỏi nhất.
Chị sẽ luôn ở đây chờ em trở lại.
Cám ơn em vì đã lớn lên.
Sinh nhật vui vẻ.
Tiểu công chúa của chị!

【Việt Đường ôm nhau, Triệu Việt lau nước mắt cho An Kỳ 】
Tiểu Tứ: Đúng thế, hai người họ thật sự là hoạn nạn có nhau, vượt qua hoạn nạn mới thấy được chân tình. Thật ra thì Triệu Việt hôm nay cũng có một ít lời muốn nói với người hâm mộ.
Triệu Việt:
Ừm, thật ra thì con người của tôi, bình thường thật ra rất ít nói, sau đó một thời gian, bởi vì tôi, những lời đau buồn, tôi không quá muốn đem tâm tình của mình liên quan đến chuyện này... chính là tôi không muốn tâm tình của mình ảnh hưởng đến ai.
Sau đó, tôi nhớ ngày trước, là lúc luyện tập, cũng xảy ra một ít chuyện, bài tập khó quá, nên sau đó phải tự mình luyện tập rất khuya, ngày hôm sau còn cùng mọi người cười nói về động tác, thật ra thì tôi không muốn đem tâm tình cá nhân thể hiện cho các thành viên khác hay cho người hâm mộ biết. Nhưng tôi cảm giác gần đây mình có chút bộc phát, vừa có cái gì không vui liền lập tức bùng nổ.
【 An Kỳ: Thật ra thì em cũng không bùng nổ cho lắm, toàn trở về phòng hờn dỗi một mình. 】
【 Triệu Việt: Đấy ... chính là cái loại đó " bọn họ lại!"...( làm biểu lộ trừ tiền )】
【 Tiểu Tứ: Hôm nay có một chút công việc, Triệu Việt không thể ở lại với chúng ta lâu hơn. Hy vọng ở đây, mọi người ở đây cho mọi người nói một tiếng ... a nhầm! ... mọi người ở đây cho chúng tôi nói một tiếng xin lỗi trước】
【Đột nhiên, bánh ngọt và nến được mang ra = . =】
【Triệu Việt: Thật xin lỗi, hôm nay tôi không thể ở lại đến cuối buổi diễn được.】
【Na Na: Triệu Việt >< em còn có lời muốn nói】
【Triệu Việt: ><】
【Tiểu Tứ: trở về rồi nói sau】
(Thật ra thì lúc đó Triệu Việt còn muốn để Na Na nói tiếp, cũng có ý bảo hội trường yên lặng ><)
Hát chúc mừng sinh nhật, đến phần ước nguyện.
Lỗ Lực: Mau hứa em 20 tuổi vẫn phải ở đây xoay người.
Tiểu Tứ: Chị ấy nói đến 30 tuổi vẫn muốn ở chỗ này xoay 30 vòng, 40 tuổi xoay 40 vòng, 50 tuổi xoay 50 vòng.
[Ý ở đây là bài "Itoshisa no Accel", có đoạn Triệu Việt xoay người (ngầu cực luôn)]
Triệu Việt: Được được ~
【Thổi nến 】
Lỗ Lực: vậy chúng ta cung tiễn Triệu Việt...
【Cả hội trường: còn phải nói nguyện vọng thứ nhất !!!】
Triệu Việt: nguyện vọng thứ nhất, chính là hy vọng những người hâm mộ, còn có các thành viên của chúng ta, thân thể khỏe mạnh, sau đó,... cái này là quan trọng nhất, sau đó là chúc mọi người luôn vui vẻ ~ phúc như Đông hải, thọ tỉ nam sơn ~
Cả hội trường: Triệu Việt, sinh nhật vui vẻ ~
Cre: Akira_木雅君
Tình yêu không thể đong đếm bằng số phiếu bầu, bởi vì tình cảm mà các bạn dành cho tôi là vô giá. _SNH48 Team NII Đường An Kỳ_
Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015
[TRANS] Toàn bộ phần đọc thư của Đường An Kỳ (Stage "Boku no Taiyou" + Sinh nhật Triệu Việt)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
tình quá :'( cảm động quá :'(
Trả lờiXóaship Việt Đường chưa =))
Xóa