9. Giúp em làm bài tập đi mà
“Trời ơi, trăm năm mới thấy Triệu Gia Mẫn làm bài tập đó nha?”
Cúc Tịnh Y vừa vào nhà đã nhìn thấy Triệu Gia Mẫn ngồi ngẩn người trên ghế sa lon, trước mặt là cái bàn bày đầy sách và giấy trắng, vì vậy liền kêu lên giống như phát hiện ra châu lục mới, ngàn năm có một a !
Thế này thì chắc đã gặp phải một giáo viên hung dữ rồi đây?
Triệu Gia Mẫn ngẩng đầu lên liếc Cúc Tịnh Y một cái, “À, là cô giáo dạy môn tự chọn, cô ấy nói học Đại Học cũng không thể quá buông thả, nên bắt em viết bài luận này, nếu không viết, học kỳ này cô giáo sẽ đánh trượt em.”
Cúc Tịnh Y để túi xuống, “Được vậy thì thật là tốt, tự nhiên lại có người giúp chị giáo dục em... Phải viết về đề tài gì thế?”
"《Con người và vũ trụ》."
"....."
===========================
Triệu Gia Mẫn đang lúc ngồi cắn bút không biết phải làm sao, cô đột nhiên lại nhớ ra một người có thể giúp mình.
“Tiểu Cúc tỷ tỷ, chị có khát không?”
“A, không khát hả, vậy chị có đói không?”
Cúc Tịnh Y khinh bỉ liếc Triệu Gia Mẫn một cái, “Muốn gì nói mau.”
“Chị không phải là biên tập viên sao? Giúp em viết bài đi.” T^T
Cúc Tịnh Y quay đầu lại nghiêm túc nói , “Thứ nhất, chị học khoa văn, đối với mấy môn bên khoa lý một chữ cũng không biết. Thứ hai, công việc biên tập rất bận rộn, em còn muốn làm phiền chị hả?”
Triệu Gia Mẫn lôi kéo tay Cúc Tịnh Y nhõng nhẽo, “Chị! Giúp em một tay đi mà, cái này người ta gọi là cứu mạng nha, ba em mà biết em phải thi lại nhất định sẽ đánh chết em.”
“Thế sao còn không mau viết đi.”
Triệu Gia Mẫn gãi gãi đầu, “Nhưng mà em nghĩ không ra.”
Cúc Tịnh Y nhìn nhìn dáng vẻ đáng thương của Triệu Gia Mẫn, cảm thấy có một tia buồn cười. Cái gì mà nghĩ không ra hả, căn bản là không muốn viết thì có? Nhưng mà đúng là, nội dung khô khan như thế, trừ mấy người rất thích vật lý ra, thì làm gì có ai muốn làm?
“Thế em sẽ báo đáp chị thế nào đây?” Cúc Tịnh Y nhận lấy Ipad Triệu Gia Mẫn đưa tới.
Triệu Gia Mẫn vừa nghe xong liền nói luôn, “Làm bạn trai chị.”
Nụ cười của Cúc Tịnh Y lập tức cứng lại, cô nhìn Triệu Gia Mẫn hai mắt sáng rực nhìn mình, cảm thấy đứa nhỏ này chắc là đang nói giỡn rồi.
Chẳng qua chỉ là nói đùa thôi. Tại sao lại có điểm không vui thế này.
Vì vậy cô giơ tay đâm đâm vào gáy Triệu Gia Mẫn, “Ngu ngốc, nghĩ cái gì thế hả.”
Triệu Gia Mẫn ngồi xuống bên cạnh Cúc Tịnh Y, nhìn cô nghiêm túc bắt đầu bấm liên hoàn vào Ipad —— Không thèm suy nghĩ đã từ chối luôn rồi sao?
Triệu Gia Mẫn rũ xuống mi mắt, là bị cự tuyệt sao, hừ, cho chị biết, chị có tìm khắp thế gian này cũng không thấy ai anh tuấn được như em đây đâu nha?
Bất quá cái vấn đề này lập tức bị Triệu Gia Mẫn ném qua sau đầu.
“Cúc tỷ tỷ, em là sinh viên khoa lý, tại sao ở đây chị lại viết kiến thức địa lý?”
“Bởi vì chị nghĩ quan hệ giữa vũ trụ cùng con người chỉ có cái này thôi a.”
“Vậy chị với em là quan hệ gì?”
Cúc Tịnh Y ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn cô, dưới đôi mắt mong đợi của cô mà lãnh đạm nói, “Là tầng lớp trí thức và thương gia.”
“……”
----------------------------------------------
Câu cuối cùng tác giả viết "士和商", câu này đối với mình hơi khó dịch. Từ "士" (sĩ) có khá nhiều nghĩa, trong trường hợp này mình nghĩ cả từ "士" và từ "商" (thương) đều dùng với nghĩa trong câu "士农工商" (Sĩ nông công thương) có nghĩa là tầng lớp trí thức, nông dân, công nhân và thương nhân. Câu của cô Cúc ở đây (theo mình) có nghĩa là cô Cúc là tầng lớp trí thức (đang làm bài hộ tên Gấu lười kia) còn em Gấu là thương gia (vì nhà giàu). Bạn nào hiểu câu này có thể góp ý cho mình được không :3 xin cảm ơn :3
Posted via Haroro's Blogaway
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét