Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

[Đồng nhân][Edit][SNH48][SavoKiku] Roommate Chương 6







6. Chúng ta đi siêu thị đi

 

 



"Triệu Gia Mẫn dậy mau!!"

Mới sáng sớm đã nghe thấy giọng nói oang oang của Cúc Tịnh Y, Triệu Gia Mẫn trốn trong chăn, giả vờ như không nghe thấy.

Một giây kế tiếp chăn liền bị vén lên, Triệu Gia Mẫn lập tức cảm nhận được một trận lạnh đến thấu tâm can, vèo một cái từ trên giường bật dậy, "Trời ạ, lạnh lắm!"

"Lạnh cũng phải dậy!"

Hừ, không dễ dàng có cơ hội nghỉ ngơi, đáng lẽ phải để người ta ngủ nhiều một chút chứ.

Triệu Gia Mẫn vừa nghĩ vừa giơ chân đi tới tủ quần áo tìm y phục, "Bộ này như thế nào? Còn bộ này thì sao nhỉ?"

"Nào nào nào, em mau đi dép vào cho chị!"

Lúc sau, Triệu Gia Mẫn chọn ra một cái áo lông màu trắng, thấy Cúc Tịnh Y vẫn ở trong phòng, liền cầm cái áo hướng về phía Cúc Tịnh Y quơ quơ.

Nhưng Cúc Tịnh Y chỉ ngơ ngác đứng đó nhìn cô, "Sao?"

"Nếu như chị nghĩ khi em thay áo sơ mi trông rất quyến rũ thì em cũng không ngại a." Triệu Gia Mẫn ném cho Cúc Tịnh Y một cái nháy mắt, rồi tự mình đưa lưng về phía Cúc Tịnh Y bắt đầu thay quần áo, ngay sau đó liền nghe được bước chân dồn dập của Cúc Tịnh Y đi ra ngoài, không cần quay đầu lại cũng biết mặt cô khẳng định đỏ đến không thể đỏ hơn, Triệu Gia Mẫn không để ý đến hình tượng phá lên cười.

Khi Triệu Gia Mẫn đi ra khỏi phòng,  Cúc Tịnh Y không được tự nhiên đưa cho cô cái khăn quàng cổ, "Lần sau không được trêu đùa chị nữa."

Nhìn Cúc Tịnh Y mặt đỏ ửng ngẩng đầu nhìn mình, khóe miệng Triệu Gia Mẫn trở lại vẻ cưng chiều cười cười, "Không."

"......"


===========================


Hai người so tài, dùng tốc độ chạy 100 mét lao xuống dưới tầng, cuối cùng Cúc Tịnh Y tới trước, dừng lại bên cạnh xe, cô đắc ý cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng, "Ha ha ha, Triệu Gia Mẫn, chị đã bảo em không đuổi kịp được chị rồi mà!!"

Triệu Gia Mẫn mặt nổi lên mấy cái hắc tuyến, "Hừ, cái đồ chân ngắn mà cũng chạy nhanh phết nhỉ."

Cúc Tịnh Y vui sướng đắm chìm trong  chiến thắng, không hề bị bực bội của Triệu Gia Mẫn ảnh hưởng. Bé Gấu vừa lấy được bằng lái, muốn thật nhanh khai trương xe cũng là điều có thể hiểu ha ha ha!

"Ngoan nào, mau lên xe, chị mời em ăn sáng."

Lái xe vòng và vòng vèo, cuối cùng dừng ở một nhà hàng trong một cái ngõ hẻm sâu. Mái ngói thanh sắc, nét chữ thư pháp mạnh mẽ, hoa và gỗ xen kẽ cho thấy chủ quán là một người phẩm vị cao.

Trong quán cũng không có bao nhiêu người, hơn nữa ở đây đều mỗi người một chỗ lặng lẽ ngồi ăn, quán ăn hết sức thanh tĩnh.

Cúc Tịnh Y hiển nhiên là khách quen, vừa đi vào liền hướng tới chỗ bác chủ quán chào hỏi, chủ quán rất vui vẻ đưa các cô tới một bàn ở trong góc.

"Tiểu Cúc chắc vẫn là như cũ hả? Thế còn bằng hữu của Tiểu Cúc muốn dùng gì đây?"

Triệu Gia Mẫn nhận lấy menu lật lật giở giở, khuôn mặt vui vẻ chỉ vào menu nói: "Cánh gà ạ!"

"...... Ngu ngốc, đó là món đặc biệt chỉ buổi trưa mới có."


=========================


Triệu Gia Mẫn nhìn bữa sáng tinh xảo vừa được bưng ra, nghi ngờ hỏi: "Quán ăn này cháu là lần đầu tiên tới, chưa từng thấy quảng cáo bao giờ, hơn nữa lại vắng vẻ như vậy, quán ăn này rõ ràng là rất thu hút khách, tại sao bác không quảng cáo nó?"

Bác chủ quán kéo cái ghế ra ngồi xuống, cười nhìn hai vị khách đang ăn ngon lành: "Bởi vậy nên chúng ta phải tin tưởng vào duyên phận a. Gặp một quán ăn là do duyên phận, gặp một quyển sách là do duyên phận, tình cờ nghe được một bài hát cũng là duyên phận, còn nữa, gặp được một người cũng chính là duyên phận."

Triệu Gia Mẫn nghe xong, vô tình ngẩng đầu lên nhìn Cúc Tịnh Y đang nhét bánh bao vào miệng.

Duyên phận sao?

Cúc Tịnh Y không báo trước đột nhiên ngẩng đầu lên khiến Triệu Gia Mẫn giật mình, cô cuống quít cúi đầu tránh thoát tầm mắt của Cúc Tịnh Y.

"Mau ăn đi, chút nữa còn phải đi siêu thị, chị muốn mua cái ly."

Quả nhiên địa vị ở nhà của mình còn không bằng một cái ly ......

Triệu Gia Mẫn buồn bực gật đầu một cái, "Mua ly nhựa được không?"

"...... Em định đánh rơi lần nữa đấy hả?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét