5. Dụ dỗ Mèo Cúc thật không dễ dàng
Triệu Gia Mẫn đem đầu cúi gằm, xong rồi xong rồi, nhỡ đâu bị giết rồi ném xác phi tang thật thì phải làm sao bây giờ? T^T
“Em không sao đấy chứ?”
“À, sơ ý cắt vào tay ấy mà." Triệu Gia Mẫn giơ tay lên lắc lắc, “Người thì không sao, nhưng mà cái ly xảy ra chuyện lớn.”
Cúc Tịnh Y chớp chớp mắt, “Bị đứt tay mà còn nói là không sao hả? Mau đưa tay đây chị xem nào.”
Triệu Gia Mẫn quyết liệt lắc đầu, “Ầy, thật sự không sao mà……” nhưng tay trái đã bị Cúc Tịnh Y trực tiếp kéo qua: “Tay này không phải là rất tốt sao?”
Triệu Gia Mẫn giật giật khóe miệng, “Là tay phải.”
Cúc Tịnh Y vẻ mặt thành thật giúp Triệu Gia Mẫn bôi thuốc, đồng thời miệng còn không ngừng lải nhải: “Đứa bé này, tại sao lại không hiểu chuyện như thế chứ, nấu cơm khó ăn coi như không tính đi, lại còn làm vỡ cái ly thần thánh của chị, đã thế còn làm đứt tay, thật là ngu ngốc mà.”
Triệu Gia Mẫn nhìn nhìn tay phải quấn băng to tướng của mình, ây, cũng không đến nỗi phải thế đi.
Cúc Tịnh Y vừa cất hộp thuốc, mặt liền trở nên nghiêm túc ngồi xuống trước mặt Triệu Gia Mẫn, “Bây giờ , chúng ta nói chuyện về vấn đề cái ly một chút.”
Triệu Gia Mẫn khéo léo gật đầu: “Em sẽ đền cho chị.”
“Thế còn cái tay kia thì phải làm sao đây?"
Triệu Gia Mẫn lại khéo léo lắc đầu một cái, “Em không biết.”
Cúc Tịnh Y nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải bị thương của cô, “Cái này em muốn bồi thường thế nào đây.”
Tới đây nhất thời không có phản ứng, Triệu Gia Mẫn chỉ ngơ ngác ngồi đó, cho đến khi có tiếng cười phá vỡ bầu không khí im lặng này, mắt cô mới mở to nhìn nhìn xung quanh.
“Cúc Tịnh Y, em phải tố cáo chị tội đi làm còn mang theo tiểu tình nhân!!”
Triệu Gia Mẫn mất nửa phút mới hiểu được ai là tiểu tình nhân, mặt liền đỏ lên, vừa định mở miệng lại bị Cúc Tịnh Y cắt đứt.
“Thôi đi Khâu Hân Di, em hôm nào cũng cùng Triệu Việt ở trong phòng làm việc tán tỉnh nhau, chị đây là không thèm lên tiếng a, em mà tố cáo chị, chị sẽ chụp lại em cùng tiểu tình nhân của em rồi phát tán trong công ty.”
Khâu Hân Di hoàn toàn không để ý Cúc Tịnh Y, mang cái ghế ngồi xuống đối diện Triệu Gia Mẫn, “Hello mỹ nữ, chị là Khâu Hân Di, em chắc là tiểu khách trọ ở nhà Cúc Tịnh Y hửm.”
“A, chào chị, em là Triệu Gia Mẫn.”
“Chị nói với em nha, Cúc Tịnh Y khi còn bé ……”
Khâu Hân Di bắt đầu dùng thân phận bạn từ nhỏ của Cúc Tịnh Y để kể xấu cô, hơn nữa Triệu Gia Mẫn còn nghe rất chăm chú, ai da, đât không phải là lần đầu tiên gặp mặt sao, thế nào lại cho người ta cảm giác hai người này mới là huynh đệ lâu năm của nhau vậy? Cúc Tịnh Y không khỏi cảm thấy có chút mất thể diện cùng ủy khuất.
“Hai người cứ trò chuyện đi, tôi tới phòng giải khát.”
“Chị giận đấy à?”
“Không có.”
“Khâu Hân Di là một người rất thú vị a.”
“So?”
“Thật xin lỗi, lại làm chị giận rồi.”
“A, chị không có giận mà.”
Ở phòng bếp, Cúc Tịnh Y một mực tản ra hàn khí tức giận, Triệu Gia Mẫn đi theo sau bưng trà dâng nước còn nhân tiện nịnh bợ, ai ngờ Cúc Tịnh hoàn toàn không thèm để ý.
Phải làm nũng thôi.
Triệu Gia Mẫn đỏ mặt đem đầu đặt lên bả vai Cúc Tịnh Y.
Hừm, thật là lùn quá đi.
Triệu Gia Mẫn chỉ lo phê bình chiều cao của Cúc Tịnh Y mà không hề cảm nhận được thân thể Cúc Tịnh Y đã hơi cứng đờ lại.
“Nào, tha thứ cho em đi, ngày mai cùng chị đi siêu thị, chúng ta mua một cái ly khác?”
“…… lần sau đừng để bị thương nữa nghe chưa.”
Posted via Haroro's Blogaway
Tình yêu không thể đong đếm bằng số phiếu bầu, bởi vì tình cảm mà các bạn dành cho tôi là vô giá. _SNH48 Team NII Đường An Kỳ_
Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015
[Đồng nhân][Edit][SNH48][SavoKiku] Roommate Chương 5
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét