Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

[Đồng nhân][Edit][SNH48][SavoKiku] Roommate Chương 2

2. Bạn cùng phòng của tôi là người lùn




“Triệu Gia Mẫn?” Cúc Tịnh Y đem đầu nhòm vào phòng của Triệu Gia Mẫn.


Chủ nhân căn phòng đang chôn mình trên chiếc giường trắng, nhẹ nhàng khoan khoái chơi điện thoại,  thấy cô tới có chút hốt hoảng nhanh chóng ngồi dậy, thanh âm bởi vì lâu chưa nói chuyện mà có chút cao, "Sao thế?"


Nhìn thấy áo choàng tắm rộng lớn mơ hồ lộ ra đường cong xinh đẹp, Cúc Tịnh Y không biết vì sao mặt mình lại có chút nóng. Nhưng rồi cô ngay lập tức vứt nó qua một bên, hắng giọng nói: "À, áo sơ mi trắng của chị vừa giặt, mà hôm nay lại cần phải mặc, nên nghĩ đi mượn em một cái."


Triệu Gia Mẫn bò dậy, nhấc chân chạy đến cửa tủ quần áo mở ra, "Đây đây đây !! Chị tự mình chọn đi, không cần khách khí !!"


Cúc Tịnh Y bĩu môi đem dép ném cho cô, “Ngu ngốc, đi chân đất sẽ bị lạnh đó.” Triệu Gia Mẫn cười cười, đem dép đi vào , “Quả nhiên là Tiểu Cúc rất quan tâm em nha.” 


Cúc Tịnh Y lặng lẽ đi đến bên cạnh Triệu Gia Mẫn, liếc một cái liền trợn tròn mắt, "Ách, Triệu Gia Mẫn! Ở đây tất cả đều là áo sơ mi trắng giống nhau mà, lại còn bày đặt lựa với chả chọn cái gì a!"


Triệu Gia Mẫn nghe cô nói không biết giải thích thế nào, thuận tay lựa ra hai cái áo, “Giống cái gì mà giống? Chị xem, cái này là của LV, còn cái này là của Gucci đó nha.” 

Cúc Tịnh Y nhịn xuống xúc động muốn trợn trắng mắt, chọn ra chiếc áo sơ mi trắng nhỏ nhất trong đống áo.


“À, mặc xong nhớ cho em chiêm ngưỡng nha!” Triệu Gia Mẫn nói xong, một lần nữa chui lên giường chơi điện thoại.


Cúc Tịnh Y cầm áo sơ mi trở lại phòng mình, cô nhìn áo suy tư. Ở chung lâu như vậy, Triệu Gia Mẫn luôn là cô nhóc trầm tĩnh, thỉnh thoảng lại phúc hắc một chút khiến cho Cúc Tịnh Y dở khóc dở cười, nhưng hai người nói chuyện với nhau cũng chỉ giới hạn đại loại mấy vấn đề ăn uống, đại đa số thời gian cả hai đều ở phòng riêng của mình, nên cô cũng không để ý phong cách ăn mặc của con gấu nhỏ này, đúng lúc vừa nghĩ tới, đứa nhỏ này thật đúng là rất thích áo sơ mi. 


Thật là muốn làm thân quá đi. 


Tiện tay cầm lên một chiếc áo khoác mặc vào, Cúc Tịnh Y hướng về phía gương liếc mắt nhìn, mặt liền biến thành màu đỏ, áo sơ mi tại sao lại dài như vậy a, rõ ràng là mình đã lấy cái nhỏ nhất rồi mà !  T^T

Mặt mày nhăn nhó đi đến phòng Triệu Gia Mẫn, thấy cái tên phú nhị đại đó đang rảnh rang nằm lỳ ở trên giường, Cúc Tịnh Y nhất thời cảm thấy vô lực, muốn vượt qua kiếp nghèo chắc còn phải nỗ lực nhiều lắm đây! 


“Ái chà...!" 

Triệu Gia Mẫn ngẩng đầu lên nhìn về phía bên này, ánh mắt đột nhiên sáng lên. 


Có phải em ấy muốn khen mình thật là đẹp mắt không? Làm sao bây giờ, mình phải xin lỗi thôi !! T^T


"Tiểu Cúc tỷ tỷ ...!!" 


Triệu Gia Mẫn từ từ hướng tới chỗ Cúc Tịnh Y, thuận tay đưa lên sờ vào cổ áo của cô. Cảm giác ngón tay Triệu Gia Mẫn thon dài nhẹ nhàng ở gần cổ, Tiểu Cúc có chút không được tự nhiên. 


Hơi thở ôn nhu bên tai khiến Cúc Tịnh Y nhịn không được rụt cổ một cái, cô nở nụ cười cưng chiều, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nghiêm túc của người nọ, “Tiểu quỷ, làm sao thế?” 


Triệu Gia Mẫn thu tay, lui về phía sau một bước, nghiêng đầu nhìn cô, trên mặt tràn đầy vui vẻ. Một lúc sau, Triệu Gia Mẫn đưa ngón tay chỉ vạt áo sơ mi chỗ bắp đùi Cúc Tịnh Y, nói:


“Tỷ tỷ, chị thật là lùn.” 



Posted via Haroro's Blogaway

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét