Triệu Việt tỉnh lại, Hoàng Đình Đình nhìn y tá cùng bác sĩ đứng bên giường bệnh kiểm tra cái này kiểm tra cái kia, lặng lẽ đi ra khỏi phòng.
Tựa vào vách tường ở góc quẹo hành lang, lấy điện thoại di động ra, Hoàng Đình Đình do dự, đầu ngón tay xẹt qua danh bạ điện thoại, ánh mắt dừng lại ở ba chữ —— Đường An Kỳ.
“Đình Đình! Triệu Việt đâu? Em ấy không sao chứ? Tớ vừa mới đi chưa được bao lâu thế nào liền …” Lâm Tư Ý sốt sắng chạy tới bệnh viện, chạy thẳng tới tầng phòng bệnh Triệu Việt, cô vỗ vỗ Hoàng Đình Đình đang xuất thần, “Đình Đình… cậu… sao thế?”
Bị thanh âm của Lâm Tư Ý kéo trở về thực tại, Hoàng Đình Đình hít sâu một hơi, lắc đầu: “Tớ không sao.”
Lôi kéo cổ tay Lâm Tư Ý, xoay người hướng phòng bệnh đi tới, Hoàng Đình Đình còn không quên dặn dò: “Em ấy vừa mới tỉnh, cậu vào thăm em ấy đi, nhớ nói chuyện ít một chút.”
Lâm Tư Ý đi theo Hoàng Đình Đình vào phòng bệnh, Triệu Việt đang nhắm mắt, nằm ở trên giường, sắc mặt vẫn như cũ không tốt lắm.
Nghe được tiếng vang, Triệu Việt mở mắt, chống giường ngồi dậy, thấy hai người đứng ở cửa, miệng nở một nụ cười miễn cưỡng: “Xin lỗi …”
“Triệu Việt …” Lâm Tư Ý cẩn thận mang một cái ghế ngồi xuống bên giường, “bọn chị… em… aizzz…” lời nói đến khóe miệng lại nuốt trở vào, cuối cùng lại là một trận trầm mặc.
“Đã khiến mọi người phải lo lắng, thật xin lỗi.” Triệu Việt vừa nói vừa nằm xuống, “nhưng cũng sẽ không quá lâu nữa đâu.” Thanh âm không lớn, giọng nói lạnh nhạt, khiến cho Lâm Tư Ý thiếu chút nữa là bật khóc.
Lâm Tư Ý hít mũi một cái, đứng lên: “Em cứ an tâm ở đây dưỡng bệnh, hôm nào chị sẽ trở lại thăm em.” Cố gắng để thanh âm của mình bình tĩnh lại, Lâm Tư Ý liếc nhìn Triệu Việt, rồi xoay người rời khỏi phòng.
“Đình Đình, em có chuyện muốn chị giúp một tay.” Triệu Việt ngoắc ngoắc tay ý bảo Hoàng Đình Đình ngồi xuống, “Em muốn chuyển chỗ ở.”
“Tại sao? Triệu Việt, em không đùa đấy chứ?” Hoàng Đình Đình nói xong, nhìn biểu lộ Triệu Việt không giống như là đang nói đùa, “Chuyển đi thì có thể, nhưng bây giờ em tạm thời không thể ra viện, chờ em về nhà nói không được sao?”
Triệu Việt cười khan hai tiếng: “Em không có nhà, trở về thì có thể đi đâu đây…” nằm ngang ở trên giường đắp chăn lên, “Em có chút buồn ngủ, em ngủ trước đây, chuyện tìm nhà đành phải nhờ chị rồi.”
“Được, vậy chị về nhà đã, đợi lát nữa chị mang đồ ăn tới cho em.” Hoàng Đình Đình nói xong, đợi đến khi Triệu Việt ngủ thiếp đi mới yên tâm về nhà.
Tiếng đóng cửa vang lên thì đồng thời Triệu Việt cũng mở mắt ra, ánh mắt mơ hồ, ngẩn người nhìn vách tường trắng tinh của căn phòng.
===========================
Hoàng Đình Đình mỗi ngày đều đúng lúc xuất hiện ở trong bệnh viện, tỉ mỉ chăm sóc Triệu Việt, những ngày thời tiết tốt còn đưa nàng ra ngoài tản bộ.
Lâm Tư Ý thỉnh thoảng cùng Cúc Tịnh Y tới bệnh viện thăm Triệu Việt, thậm chí còn gọi cả Lục Đình và Phùng Tân Đóa tới, phòng bệnh vốn an tĩnh nhất thời náo nhiệt lên rất nhiều.
Hoàng Đình Đình nhìn nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt Triệu Việt càng ngày càng nhiều, tinh thần dần buông lỏng, tảng đá nặng luôn treo trong lòng phút chốc bỗng nhẹ đi.
===========================
Rốt cuộc, Triệu Việt có thể ra viện.
Lâm Tư Ý ngồi trong xe chơi điện thoại di động, sáng sớm cô nhận được điện thoại của Hoàng Đình Đình, muốn cô lái xe tới bệnh viện đón Triệu Việt.
Đợi đến khi Hoàng Đình Đình đỡ Triệu Việt ngồi lên ghế sau, Lâm Tư Ý quay đầu lại: “Cứ thế này về thôi à? Có muốn mua chút đồ gì không? ”
Hoàng Đình Đình lắc đầu: “Không cần, cậu lái xe đến đường Gia Hưng đi.”
“Đường Gia Hưng? Triệu Việt không phải là ở đường Hồng Thằng sao?” Lâm Tư Ý nghi ngờ nhìn Hoàng Đình Đình, lại nhìn sang Triệu Việt.
“Em không muốn ở chỗ cũ ở, nên đã nhờ Đình Đình và Đại Ca tìm chỗ ở mới.” Triệu Việt quay đầu nhìn Hoàng Đình Đình bên cạnh, “Hành lý đã mang qua chưa? ”
Hoàng Đình Đình gật đầu một cái: “Rồi, ngày hôm qua chị đã đem hành lý qua, cũng đã dọn dẹp sạch sẽ, chúng ta đến trực tiếp vào ở là được.”
“Hai người ở cùng nhau?” Lâm Tư Ý nhìn hai người qua kính chiếu hậu, lông mày nhướng lên, “Chỉ có hai người? ”
Hoàng Đình Đình nhẹ nhàng cầm tay Triệu Việt: “Đúng vậy, chỉ có chúng tớ.”
Posted via Haroro's Blogaway
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét