Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

[Đồng nhân][Edit][SNH48][SavoKiku] Roommate chương 10

 

 

10. Sợ sấm lắm, cho chị ngủ cùng được không?

 

Triệu Gia Mẫn mở cửa nhà, vừa cởi giày vừa lớn tiếng oán trách thời tiết.
 

Cúc Tịnh Y tâm tình rất tốt theo ở phía sau chỉ cười cười, "Cái này làm sao mà tránh được, mùa hè mà."
 

=========================
 

Triệu Gia Mẫn cơm nước xong trở về phòng của mình, tắm xong liền chui vào chăn đọc sách.
 

Hình như có dấu hiệu chuẩn bị mưa, sấm bắt đầu đánh, Triệu Gia Mẫn cảm thấy có điểm buồn bực, cô thuận tay với lấy điều khiển điều hòa không khí chỉnh thấp xuống hai độ.
 

Mở ra cuốn《 Sự hiến thân của nghi phạm X》, Triệu Gia Mẫn giơ tay lên gãi gãi đầu.
Yêu một người thì sẽ như thế sao? Vì người mình yêu mà giết người, vì cô ấy mà tự thú, gánh tất cả tội lỗi vì cô ấy? Cái loại thích này, là thích kiểu bệnh hoạn thì có.
 

Triệu Gia Mẫn ngồi thẳng người, đối với Cúc Tịnh Y, chắc là thích đi, hay chẳng qua chỉ đơn thuần là không muốn rời xa chị ấy? Triệu Gia Mẫn cũng đã từng cùng Khâu Hân Di thảo luận về điều này, nhưng câu trả lời của Khâu Hân Di lại rất mơ hồ, "A, còn phải xem em có muốn chiếm cậu ấy làm của riêng hay không nữa." Triệu Gia Mẫn lắc lắc đầu, vậy cảm giác "muốn chiếm làm của riêng" là cảm giác như thế nào đây?
 

Một tiếng sấm vang lên khiến Triệu Gia Mẫn chưa kịp chuẩn bị tinh thần sợ hết hồn, ngay sau đó cô đưa ra quyết định trước cứ như vậy đi, dù sao ngày sau còn dài. Đang chuẩn bị tắt đèn, liền phát hiện cửa phòng bị một người nhẹ nhàng đẩy ra, Cúc Tịnh Y ôm gối ôm thò đầu vào, "Ách, chị có thể ngủ ở đây một đêm không? Chị ngủ rất biết điều nha, sẽ không làm phiền em đâu."
 

Triệu Gia Mẫn nhất thời không phản ứng kịp, trong vô thức "Ừ" một tiếng, nhìn thấy 

Cúc Tịnh Y bị tiếng sấm dọa đến rụt cổ lại mới vội vàng gật đầu, lấy gối của mình từ giữa giường lôi ra mép giường, "Nằm đây đi."
 

Cúc Tịnh Y cảm kích cười cười, từ cửa vọt vào trong chăn Triệu Gia Mẫn.
 

Triệu Gia Mẫn vốn định tắt đèn nhưng rồi lại rút tay về, nhìn dáng nằm ngoan ngoãn của Cúc Tịnh Y, ôn nhu sờ đầu cô một cái: "Lớn rồi mà còn sợ sấm đánh hả?"
 

Cúc Tịnh Y bất mãn cải chính, "Chẳng qua là chị không thích thôi nhé, sợ cái gì mà sợ."
 

Mặc dù ở chung từ mùa đông đến mùa hè, nhưng đây là lần đầu tiên hai người ngủ cùng một giường, nói xong mấy câu nói này cũng không tìm ra đề tài gì nữa, Triệu Gia Mẫn cầm điều khiển điều hòa lên, suy nghĩ một chút liền tăng nhiệt độ lên 26°C, "Có lạnh không?" cô vừa giúp Cúc Tịnh Y chỉnh lại chăn vừa hỏi.
 

Cúc Tịnh Y lắc đầu một cái, "Không lạnh."
 

"Vậy em tắt đèn nhé?"
 

"Ngủ ngon."
 

Triệu Gia Mẫn tắt đèn rồi nằm xuống cạnh Cúc Tịnh Y, cảm giác người bên cạnh hình như bỗng dưng khẩn trương lên, cô rụt một cái vào bên tường, co lại thành một đoàn, cùng với Triệu Gia Mẫn cách xa một khoảng ở giữa.
 

Ặc, đều là con gái với nhau cả, làm gì phải lúng túng thế?
 

Trong bóng tối, người mở miệng phá vỡ bầu không khí trước là Triệu Gia Mẫn, "Sao lại co thành một nhúm thế?"
 

Cúc Tịnh Y buồn bực trốn trong chăn nhỏ giọng trả lời, "Là do thói quen a, đồ ngốc."
 

"Nằm như thế nên mới không cao lên được phải không."
 

"Bạn học Triệu Gia Mẫn, cẩn thận chị đánh em đấy."
 

Triệu Gia Mẫn im lặng cười cười, ôn nhu hỏi cô, "Thế bây giờ có em ở bên cạnh rồi, chị còn sợ tiếng sấm nữa không?"
 

Cúc Tịnh Y giận, ngồi bật dậy, "Đã nói không phải sợ mà là......" đúng lúc này, tiếng sấm vang lên đánh gãy lời của cô, Cúc Tịnh Y hít hít mũi, một lần nữa đem mình cuốn trở về trong chăn.
 

Triệu Gia Mẫn "Ha ha" cười rộ lên, đưa tay ra cách chăn đem Cúc Tịnh Y kéo vào trong lòng, "Mau ngủ ngủ ngủ, nếu không sẽ không cao lên được đâu."
 

Cúc Tịnh Y cũng không tránh cái ôm của Triệu Gia Mẫn, tức giận hừ một tiếng rồi cũng không nói gì nữa.
 

Nghe tiếng hít thở đều đều của cô, trong lòng Triệu Gia Mẫn không khỏi dâng lên cảm giác hạnh phúc.
 

"Ngủ ngon, Cúc Tịnh Y."

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét