Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

[SNH48 Fanfic][Trans][Việt Đường] Vĩnh viễn đều phải hạnh phúc Chương 1




Đường An Kỳ như mọi ngày, tan làm cầm theo đồ ăn còn nóng đi về nhà.

Một tay lục lọi trong túi xách, móc ra chìa khóa mở cửa, cúi đầu lại nhìn thấy trên kệ có thêm một đôi giày xa lạ.  

Cảm giác bất an ập tới, Đường An Kỳ không còn kịp cởi giày, bước nhanh đi vào trong nhà, trên ghế sa lon hiện lên một chiếc ví da màu đen phá lệ chói mắt .  

Quay đầu nhìn về phía phòng ngủ ở chỗ sâu nhất, Đường An Kỳ mím môi từng bước từng bước tiến đến gần.

Cửa khép hờ, ánh sáng nhu hòa trong phòng ngủ từ khe cửa lộ ra, Đường An Kỳ bước thật nhẹ, giơ tay lên.

"A... mau ... nhanh một chút ... ha a ... a a ..." 

Tay cứng đờ dừng ở giữa không trung, đầu Đường An Kỳ lập tức trống rỗng, thanh âm này dĩ nhiên nàng biết, là của Triệu Việt.  

Đường An Kỳ chợt đẩy cửa phòng ra, những gì hiện lên trước mắt đã vượt ra khỏi phạm vi chịu đựng của nàng.

Trên đất quần áo xốc xếch, trên giường là hai thân mình đang dính vào nhau, Đường An Kỳ há miệng, vẫn không nói gì.  

Triệu Việt ở một khắc cửa bị đẩy ra kia cũng chưa nhìn Đường An Kỳ một cái, cô ôm chăn ngồi dậy, nhìn chằm chằm xuống giường trầm mặc không nói. 

Tầm mắt Đường An Kỳ từ trên người Triệu Việt chuyển hướng sang người đang cúi đầu ngồi ở cuối giường: "Tại sao. " 

"An Kỳ, cậu nghe tớ giải thích đã, không phải là như cậu nghĩ đâu..." Hoàng Đình Đình vội vàng đứng lên muốn đi tới phía trước, cổ tay liền bị Triệu Việt kéo lại.  

Nắm tay Hoàng Đình Đình, Triệu Việt nhìn về phía Đường An Kỳ: "Đúng như những gì chị đã thấy." mười ngón tay tương khấu, "Em và Đình Đình sẽ ở bên nhau."

"Được." Đường An Kỳ khẽ gật đầu một cái, không khóc cũng không nháo, "Chúc hai người hạnh phúc." 

Đường An Kỳ xoay người đi ra khỏi phòng, nước mắt tuôn ra, tầm mắt trở nên mơ hồ không rõ, nàng từ từ đi tới cửa lớn, mở ra đồ ăn trong tay đã sớm nguội lạnh, quẳng vào thùng rác. 

Trong phòng ngủ, Triệu Việt vẫn duy trì tư thế cũ không nhúc nhích, ánh mắt nhìn chằm chằm sàn nhà xuất thần.

"Em tại sao lại phải khổ như vậy, rõ ràng là ..." Hoàng Đình Đình nói được một nửa, thở dài , "Triệu Việt, làm thế này em thật sự không sao chứ?" 

Lắc đầu một cái, Triệu Việt nhắm mắt lại: "Chị ấy hận em, là có thể quên em, cũng coi như là chuyện tốt."  thanh âm run rẩy cùng với hai hàng nước mắt khiến cho Hoàng Đình Đình càng thêm đau lòng. 

"Tại sao không nói cho cậu ấy? " Hoàng Đình Đình nhặt áo sơ mi trên đất áo mặc vào, ngồi xuống bên cạnh Triệu Việt, "Có lẽ nói cho cậu ấy biết thì sẽ tốt hơn ..." 

"Không." Triệu Việt tựa vào vai Hoàng Đình Đình, "Em không muốn, cũng không thể." 

Hoàng Đình Đình ôm Triệu Việt vào trong ngực: "Chị hiểu, nếu em đã quyết định như vậy, chị nhất định sẽ giúp em..." 

"Đình Đình, em mệt quá ..." Triệu Việt chui chui vào hõm vai Hoàng Đình Đình, " cảm giác ... mệt quá ..." 
Hoàng Đình Đình nhíu mày một cái, ôm Triệu Việt nằm xuống: "Vậy  thì ngủ đi, chị đi dọn dẹp" 

Xác nhận Triệu Việt đã ngủ say, Hoàng Đình Đình thu dọn xong quần áo đang tán lạc trên đất, liền đến phòng khách gọi điện thoại cho Lâm Tư Ý, nhờ nàng giúp một tay chiếu cố cho Đường An Kỳ.

Lúc Lâm Tư Ý chạy tới Đường An Kỳ đã ngồi ở cửa chính ngủ thiếp đi, Lâm Tư Ý khẽ cắn răng ôm lấy nàng đưa nàng về nhà mình, xong xuôi liền gọi điện báo cho Hoàng Đình Đình, hơn nữa còn hẹn ngày thứ hai sẽ trở về lấy hành lý.  

Hoàng Đình Đình liếc nhìn Triệu Việt đang ngủ say, trong lòng khó chịu không nói ra được, nàng nằm  nhìn chằm chằm trần nhà, lại là một đêm không ngủ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét