Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

[Oneshot][Trans] Nếu như một năm trước...



Tên gốc: 那一年的如果
Tác giả: 彼岸深恋 (Bỉ ngạn thâm luyến)
Link truyện gốc:  http://tieba.baidu.com/p/3639573541 
Oneshot này được anh tác giả viết nhân ngày thành viên team HII Dương Ngâm Vũ tốt nghiệp, truyện này rất hay, rất xúc động, còn có thể thấy được tình cảm của fan dành cho Hạ Nại rất sâu sắc. Truyện này bản gốc đọc rất hay, chỉ là do mình trans ra nên mất đi nhiều phần hay rồi :( xin lượng thứ :(

P/S: Đây là truyện mình dịch chùa, chưa xin phép, nên đừng bạn nào mách anh tác giả nha =)) Là oneshot mà dài vãi chưởng *lau mồ hôi*




"Một năm trước, nếu như mình không rời đi"

"Một năm trước, nếu như mình kiên trì hơn một chút……”

"Một năm trước, nếu như không phải nói nếu như”

==========================

“ Tiểu Dương, cô viết cái gì đây, khách hàng căn bản là không thèm coi trọng, mau cầm về viết lại đi, ngày mai nộp cho tôi. Cả phần văn kiện này nữa, cô viết gì thật khó hiểu, nhanh thu thập đồ đi đi!" hơi khói lượn quanh phòng làm việc, một đại thúc ngồi đó, là một người đàn ông trung niên đỉnh đầu đã sớm chỉ còn vài sợi tóc lưa thưa, đem một phần văn kiện ném lên mặt bàn, trong mắt đều là xem thường .

“Tôi biết rồi, thưa giám đốc."

========================

“Về rồi đấy à, nhanh đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm". Vừa mở cửa, mẹ liền ra đón , gương mặt mỉm cười tựa hồ không nhìn ra một ngày đầy chán nản của tôi, chỉ bất quá giờ phút này cả người tôi thật mệt mỏi. 

Lúc này, ba từ trên ghế sa lon ngoài phòng khách đứng dậy nói: “Nha đầu về rồi à, hôm nay làm việc thế nào".

“A, hết thảy đều tốt cả”, tôi hời hợt nói nói, rồi xoay người về phòng ngủ thay quần áo, rửa tay chuẩn bị ăn cơm .

Trên bàn ăn, vẫn một nhà ba miệng như từ trước đến giờ, cơm canh đạm bạc, mẹ tôi vẫn như cũ nói huyên thuyên không ngừng, giống như súng liên thanh nói mãi không hết chuyện, ba thỉnh thoảng đáp lại mấy tiếng, mà tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu ăn cơm, trên ti vi, thời sự chiếu một đống tin tức trong ngày, trong lòng cảm thấy rất nhàm chán, nói huơu nói vượn khiến mọi người chẳng ai thèm nghe.

“Con ăn xong rồi!” có thể là quá mệt mỏi, tôi vội vã ăn vài miếng để hoàn thành “nhiệm vụ" hôm nay, đứng dậy liền muốn trở về phòng.

“Ăn xong rồi thì xem ti vi đi , con cũng mệt mỏi một ngày rồi” mẹ nói mấy lời quan tâm làm tôi cảm thấy thật ấm áp, nhưng tôi biết nếu ngày mai không viết xong văn kiện mới, chắc giám đốc sẽ đuổi việc tôi mất. 

“Con không xem đâu, con còn có công việc phải làm". Nói xong tôi liền xoay người định trở về phòng, thì đột nhiên lúc này trong ti vi truyền đến chuỗi âm thanh quen thuộc: "Xin chào mọi người, chúng tôi là SNH48”.

“Ai, cái đội hình này thật hay, một nhóm tiểu nha đầu hát hát nhảy nhảy". Ba  như có như không nói một câu.

“Ông, cái lão đầu này, cũng từng này tuổi rồi còn để mắt tới mấy tiểu nha đầu trẻ, có phải bây giờ coi tôi là bà già chỉ biết ăn bám rồi hay không?” lời của mẹ làm cả bàn ăn tràn đầy ghen tức.

Tôi không tiếp tục nghe hai người cãi nhau nữa, cũng không thèm quay đầu lại xem những hình ảnh đang chiếu trên ti vi, lạnh nhạt trở về phòng, mở ra cái đèn trên bàn, để căn phòng tối đen của tôi sáng lên một chút...

Năm năm, thời gian trôi qua thật nhanh, từ một năm trước rời đi tới hôm nay, tất cả đều đang thay đổi, duy nhất một thứ không đổi là thời gian một mực không ngừng trôi qua. Ngồi vào trước bàn đọc sách, trong lòng hỗn loạn, không biết đến tột cùng nên làm như thế nào, đối với mấy cái thứ văn kiện gì gì đó, cảm giác chẳng muốn đụng đến nữa.

Máy tính không mở lên, tôi chỉ ngơ ngác ngồi đó, nhìn bức ảnh trên bàn, là bức ảnh team HII chụp lần cuối khi vẫn còn 17 người, trong lòng đau đớn, bất tri bất giác nước mắt tôi lại chảy ra. “Mình phải kiên cường, không thể tùy tiện rơi lệ như vậy được”.

“Quan trọng nhất không phải là cậu đứng hạng nào, mà là nơi cậu đứng biểu diễn, có thể hay không khiến cho những người yêu quý cậu đều nhìn được cậu", bên tai tôi quanh quẩn lời của kuma ngày đó, nhưng chính là tôi đã không thể thực hiện thật tốt những lời này, tôi đã khiến những người yêu quý tôi phải thất vọng.

Giờ phút này tôi ngồi yên ở trên giường, nhìn xa xa chỗ bàn đọc sách là ánh đèn yếu ớt chiếu vào bức ảnh chụp chung, chua xót thật không nói nên lời. Xoay người nằm trên giường, thấy bên gối để A Mộng mà Tiểu Quái Thú tặng tôi, bỗng thấy thật là nhớ bạn cùng phòng. Vì vậy liền đem “Lam mập" ôm vào lòng, cho mình một tia an ủi.

“Các cậu có nhớ tớ không? Team HII của tớ?"

=======================

“Hạ Nại, Hạ Nại, mau tỉnh lại, cậu sao lại ngủ thiếp đi thế, công diễn sắp bắt đầu rồi". Tôi mơ mơ màng màng dụi dụi mắt , một màn đại náo quen thuộc khiến lỗ tai tôi ong hết cả lên.

“Ơ, tại sao mình lại ở đây?"

“Hạ Nại, cậu ngủ đến ngớ ngẩn rồi đấy à? Công diễn chuẩn bị bắt đầu rồi, cậu sao còn chưa make up đi?"  Giọng A Hân vẫn oang oang như vậy, nói xong nghe cảm thấy thật tràn đầy sức sống, thần phách ngơ ngác của tôi đã sớm bị làm cho tỉnh lại.

“Hạ Nại, mau trang điểm, thay quần áo, chuẩn bị lại ra diễn rồi đấy". Là Lộ Bảo, cậu ấy vẫn gầy như cũ, vòng eo vẫn thon thả như vậy.

“Không phải, tớ không hẳn là ở ……“ tôi vừa định nói gì đó, nhưng Lộ Bảo liền cắt ngang nói: "Cậu vẫn ở đây đó thôi, ở nơi này trên sàn diễn, cho nên nhanh lên một chút, lát nữa là diễn rồi đó!"

Nói xong Lộ Bảo liền rời đi cùng một staff nói chuyện, hình như là đang nói về vị trí đứng.

Lúc này, một người đi tới chỗ tôi nói: "Lại đây lại đây, tớ giúp cậu trang điểm, việc này đối với người như cậu mà nói, chỉ sợ đến mai cũng chưa xong mất". Người nói chuyện với tôi đã sớm đổi xong đồng phục, ăn mặc chỉnh tề, một phát đem tôi kéo đến ghế trang điểm, tôi còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe được bên cạnh có người nói: “Luna, cậu trang điểm xong nhớ nhìn lại một chút, Hạ Nại dù gì thì cũng là một bé trai, nữ giả nam trang không nên quá xinh đẹp!! Haha!"

"Miên Dương, cậu còn nói Hạ Nại, cậu xem cậu đem Tiểu Ô Quy trang điểm kìa, thật là giống yêu quái, nếu báo chí trực tiếp truyền đi ra ngoài, ngày mai Tiểu Ô Quy nhất định không sống nổi nữa”. Lâm Nam ở một bên trả đũa, mà tôi rất kinh ngạc, thì ra là Lâm Nam ít nói có thể nói chuyện được với Miên Dương, lại còn biết nhạo báng người khác.

Lại nhìn qua Miên Dương, đã dần dần mất đi cảm giác trong sáng đối với cậu ấy, ngược lại trở nên càng thêm quyến rũ, càng thêm hấp dẫn (sexy), xem ra là đã học được một chút bí kíp từ tiền bối Tiếu Ngâm rồi. Nhưng nhìn một bên Tiểu Ô Quy, vẫn như vậy ngơ ngác ngây ngốc, chỉ bất quá đã bị trang điểm đến xinh đẹp hết sức, căn bản cùng Con rùa đen thường ngày là hai cực đoan.

“Team HII, mọi người đã chuẩn bị xong hết chưa? Mau ra tập trung thành hình tròn!”. Lộ Bảo dùng sức kêu gọi, “Lát nữa không làm tốt sẽ bị trừ lương!”. Còn Lộ Bảo chắc là đã học được đại chiêu từ Mộ Hàn tiền bối.

“Ai nha, đợi tớ một chút”. Tiểu Ô Quy vẫn là người chậm nhất, vừa đem đồng phục mặc vào, vừa lảo đảo chạy tới.

Thay đồng phục quen thuộc,  nhìn mình trong gương, tựa hồ lại trở về năm năm trước, chỉ bất quá mọi thứ đều giống như là hư ảo, không phải sự thật.

"Đến đây đi, Hạ Nại”. Chỉ thấy Tiểu quái thú kéo tôi đi tới, tay quái thú vẫn thật mềm mại, nụ cười vẫn như cũ xinh đẹp, chính là người bạn cùng phòng đáng yêu của tôi. 

“What time is it ? Combat time , we are the only one!Team HII ! ", khẩu hiệu quen thuộc, người quen thuộc, hoàn cảnh quen thuộc, hết thảy đều như trước. Phía ngoài tiếng gọi càng lúc càng lớn, khiến cho người tôi cảm giác nhiệt huyết đang sôi trào.

“Ra sân nào!” một staff nói , mọi người lục tục hướng sàn diễn đi tới, ai cũng đều nở nụ cười, chỉ có tôi không biết đến tột cùng vì sao khó có thể bật cười, chỉ vì cảm thấy quá không thành thật, nhưng đây lại là khát khao của tôi, là mong muốn của tôi.

Công diễn bắt đầu, âm thanh của các fan từ dưới khán đài thay nhau vang lên, mọi người ai cũng đều mang trên mặt sự vui sướng, lightstick vàng của các fan thắp sáng nhà hát luôn tối tăm.

Nhịp điệu quen thuộc bắt đầu, bữa tiệc tuổi thanh xuân, đôi giày bên bờ cát, hóa thân thành ngôi sao, đây là một khúc hát đã từng khiến tâm hồn tôi bay bổng, vô số lần trong mơ cất lên tiếng hát. Tôi được nhảy vũ điệu tôi thích nhất, cùng các thành viên tôi yêu quý nhất diễn chung một chỗ, đây là sự thật, cái này nhất định là sự thật, tôi có thể thấy được, người ủng hộ tôi, mỗi fan hâm mộ đều ở đây cùng mọi người cổ vũ, cùng chúng tôi ở trên đài hỗ trợ lẫn nhau, đây mới chân chính là ước muốn của tôi.

“Chào mọi người, chúng tôi là SNH48 Team HII, cảm tạ mọi người đã đến xem chúng tôi công diễn !”. Tôi dùng khí lực lớn nhất hô lên, khom người cúi chào thật sâu, tôi như trở lại cảm giác lúc ban đầu, từ khi ra mắt, khi vẫn còn non nớt, hết thảy đều xuất phát từ sàn diễn này.

"Cảm tạ hôm nay mọi người đã đến xem chúng tôi công diễn , hôm nay là ngày team HII kỷ niệm sáu năm, đề tài MC chính là mọi người nói một chút về sự thay đổi sau 6 năm đi”. Lộ Bảo nói ra đề tài MC, “ Quái Thú, bắt đầu đi !”

“Hạnh phúc chính là mèo được ăn cá, chó được ăn thịt, mỗi ngày đều nhìn thấy Tiểu quái thú ! Chào mọi người, tôi là SNH48 team HII Lưu Cảnh Nhiên, cảm ơn các bạn đã đến xem chúng tôi công diễn!”

Phía dưới người hâm mộ bắt đầu ồn ào, âm thanh rất lớn khiến cho tôi cảm thấy rất kinh ngạc, từ trước  nhà hát mỗi lần công diễn cũng chưa bao giờ thấy đầy ắp cả người như thế này, nhưng là hôm nay nhìn đầu người nhốn nháo, thật làm cho tôi kinh ngạc. Giờ phút này tôi đắm chìm đến hưng phấn, căn bản không nghe các thành viên khác nói gì, chỉ một mình cười khúc khích, có thể trở về, thật là tốt.

“Hạ Nại, Hạ Nại, đến lượt cậu đấy, đừng đứng đó cười ngớ ngẩn nữa!" A Hân lại một lần đánh thức tôi, tất cả mọi người đều nhìn tôi, tôi có chút lúng túng, liền lập tức tiến lên một bước nói:"Các bạn thích ăn khoai tây chiên với sốt gì nhất?" 

“Sốt Hạ Nại" , phía dưới người hâm mộ cùng kêu lên trả lời , thật quen thuộc mà cũng thật xa lạ. Đã lâu không được nghe nhiều người như vậy gọi tên của tôi, nước ở hốc mắt tôi bắt đầu muốn trào ra, nhưng vẫn phải cố nén không để cho nó chảy xuống.

“Xin chào mọi người, tôi là team HII Dương Ngâm Vũ, cảm tạ mọi người đã đến xem chúng tôi công diễn" , lại một lần cúi người thật sâu chào, lần này không có chút do dự, loại hưng phấn này không cách nào có thể dùng ngôn ngữ hình dung được, cảm thấy tất cả, không gì đáng giá có thể trao đổi được sàn diễn này, team này, những người hâm mộ này.

“Bọn anh là khoai tây, em là sốt, bọn anh thích nhất sốt Hạ Nại!". Âm thanh của người hâm mộ thay nhau vang lên, tôi thật sự có chút không nhịn được: "Cảm ơn mọi người, đối với tôi mà nói, có thể đứng ở đây cùng nhóm của mình, cùng người hâm mộ chung một chỗ thật sự rất tốt. Đối với tôi mà nói, thời gian sáu năm, đã khắc sâu trong tâm trí của tôi, nhưng là tôi càng muốn nhớ sẽ cùng các bạn chung một chỗ, mỗi một phút, tôi muốn cùng các bạn cố gắng phấn đấu làm cho tên tuổi ngày càng vươn xa, trở thành một thần tượng lớn, các bạn sẽ nguyện ý cả đời ở bên cạnh tôi, ủng hộ tôi, khích lệ tôi, làm bạn với tôi chứ?"

Dưới đài người hâm mộ thét chói tai, họ đáp lại tôi, tôi liền rơi lệ, thật sự rất cảm động, không có gì so với lần này khiến lòng tôi say đắm hơn, các bạn chưa từng rời đi, mà tôi lại vội vã buông tay bỏ lại sàn diễn này, thật đau lòng, chẳng lẽ các bạn không hận tôi, oán tôi sao?

Thấy tôi khóc, các thành viên lập tức đem tôi vây vào giữa, tôi cảm thấy thật ấm áp, thật hạnh phúc, mỗi người đều ở đây, bọn họ đang vì tôi mà sưởi ấm, tôi thấy rất rõ trên người họ đều phát ra ánh sáng, mỗi người đều mỉm cười tràn đầy hạnh phúc.

“Tớ không muốn đi, tớ muốn cùng các cậu chung một chỗ, tớ không muốn bỏ các cậu!"

“Chúng tớ cho tới bây giờ chưa từng rời bỏ cậu, chúng tớ vẫn luôn ở đây, chờ cậu, chờ cậu trở lại".

"Nhưng là ……" tôi nghẹn ngào, không biết tại sao lại nói không nên lời, Lộ Bảo tiến lên ôm lấy tôi nói: “SNH48 chính là nhà của cậu , mỗi thành viên trong team HII đều là người nhà của cậu, mỗi người hâm mộ đều là anh chị em của cậu, cho dù một ngày phải chia tay, chúng ta vĩnh viễn là người một nhà, vĩnh viễn không chia cách”. Lộ Bảo giống mẹ tôi an ủi tôi, loại ấm áp này khó có thể hình dung.

Nhưng đúng lúc này tôi thấy các thành viên vốn đang đứng vòng quanh tôi đột nhiên từ từ rời đi, ánh sáng mờ nhạt dần, người hâm mộ cũng không còn thấy bóng dáng nữa, chỉ còn lại Lộ Bảo đang ở bên cạnh tôi, nắm tay tôi, đối với tôi cười cười.

“Lộ Bảo đừng đi, tớ không muốn rời xa các cậu, xin cậu đấy". Tôi sống chết lôi kéo tay Lộ Bảo, nhưng cô ấy lại dễ dàng thoát ra, cười nói: "Chúng tớ nhất định sẽ ở bên cậu, cố gắng lên, Hạ Nại, đừng khóc nhiều, luôn nhớ đến chúng tớ, chúng ta sẽ gặp lại nhau!"

Dứt lời, Lộ Bảo cũng biến mất, chỉ còn mình tôi quỳ trên mặt đất kêu khóc không ngừng: “Đừng đi, đừng đi, không phải đã nói muốn cả đời bên cạnh nhau sao?"

======================

“Đừng đi, đừng đi, không phải đã nói muốn cả đời bên cạnh nhau sao? a a a a ……" , đột nhiên tôi tỉnh lại, chỉ thấy tôi vẫn nằm trên giường, trong ngực ôm A Mộng. Ba mẹ đột nhiên vọt vào, nói: "Nha đầu, con làm sao vậy? Có phải gặp ác mộng hay không?"

Tôi đưa tay lau mồ hôi, lấy lại bình tĩnh, tất cả đã trở về hiện thực,  thì ra chỉ là mơ, hết thảy đều là giấc mơ hư ảo, tôi miễn cưỡng cười cười nói:  "Con không sao, ba mẹ,  hai người ra ngoài đi".

Nói xong tôi liền đem ba mẹ đẩy ra ngoài, khóa chặt cửa phòng, lại trở về trước bàn, nhìn bức ảnh kia. Nước mắt không cầm được chảy ra, lúc này bỗng điện thoại di động vang lên, hóa ra là thông báo weibo. Chính là weibo mới của Lộ Bảo: "Sáu năm, team HII đã được sáu tuổi, chúng tôi đã trải qua rất nhiều điều, cũng thu hoạch được rất nhiều, tôi tin chắc team HII vĩnh viễn là team giỏi nhất , chúng tôi mãi mãi đều là người một nhà, cả đời không chia lìa!"

Weibo Lộ Bảo đăng ảnh tất cả các thành viên team H, cũng bao gồm cả tôi. Sau khi xem, phía dưới bình luận rất nhiều, rất ấm lòng, thì ra là chúng tôi vẫn luôn ở bên cạnh nhau.

====================

Một năm trước, ở nơi này, trên sân khấu, có công việc catchphrase của Lộ Bảo, Thỏ Thỏ đa tài đa nghệ, Đậu Đậu luôn giả vờ nghiêm túc, Miên Dương lạnh lùng, Đô Đô luôn cố gắng, Bảo Bảo hay xấu hổ, kuma dễ thương, Luna quyến rũ, Quái thú yêu mị, Bối Tâm lễ độ, Sukey si tình, còn Ny Tử đại tiểu quỷ, Tiểu Ô Quy ngơ ngác, Y Nhân hiền lành, Miyo otaku, A Hân sức sống mười phần, còn có Hạ Nại chưa từng rời đi.

Một năm trước nếu như chẳng qua chỉ là nếu như, hoài niệm, hoài niệm nơi đó có tuổi thanh xuân của tôi.


Posted via Haroro's Blogaway


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét