Tác giả: 只爱安琪的chiyuu酱
Tên gốc: 化作泪水
Một fic khá nhẹ nhàng nhưng lại là fic ngược, có ai thích ngược không nhỉ? Mình nói thật mình là người rất vui vẻ lúc edit fic ngược cũng thấy tâm trạng tồi tệ đi hẳn, haha, nói vậy thôi, fic này chưa đến mức đấy đâu. Anyway, hope you enjoy it!
Hóa thành nước mắt
“Ừm, em phải đi, công việc này không đi không được.” Em cười, nụ cười vẫn quen thuộc như vậy, ngây ngốc, nụ cười thoạt nhìn có chút bỉ ổi.
“Tại sao lại phải đi? Em mới về được có mấy ngày mà, có thể không đi được không, ở lại với chị đi?” tôi vừa tức giận nhưng cũng rất hy vọng nói.
“Tiểu tỷ tỷ, em cũng rất muốn ở bên cạnh chị, chăm sóc chị, bảo vệ chị, nhưng mà, lần này em phải đi để hoàn thành nốt việc này, hứa với em, nhất định phải chờ em trở lại!” Em dịu dàng nắm lấy tay tôi.
“Đáng ghét! Em mau trả lời chị, em có yêu chị hay không?” tôi xấu hổ nhìn em, lòng tràn đầy mong đợi.
Lần này em không nói gì nữa, vẫn nắm lấy tay tôi, nhưng chặt hơn một chút, em đứng dậy ngồi xuống trước mặt tôi rồi đột nhiên, em đặt lên môi tôi một nụ hôn thật sâu. Thời khắc này, cả người tôi như lặng đi, nhắm hai mắt lại, hưởng thụ sự ngọt ngào từ em. Nụ hôn qua đi, chợt bên tai truyền tới lời nói nhỏ nhẹ: “Em, những lời ngon tiếng ngọt kia không cần phải nói, em sẽ chỉ dùng hành động để bày tỏ tình yêu đối với chị, bây giờ, chị đã có được đáp án chị mong muốn chưa?” Em thành thật.
Còn chưa đợi tôi định thần lại, em đã xoay người rời đi, trước khi đi còn để lại cho tôi một ánh mắt kiên định, giống như đang nói, em đi rồi sẽ trở về. Mặc dù không muốn, nhưng giờ phút này lòng tôi tràn ngập hạnh phúc, đáp án mà tôi mong đợi từ lâu giờ đã được tận tai nghe thấy, tôi muốn mãi mãi đắm chìm trong giấc mộng ngọt ngào này, không bao giờ tỉnh lại nữa.
Ngày thứ nhất em đi, tôi rất nghe lời kiên nhẫn chờ em trở lại, mặc dù rất nhớ em, nhưng cũng chỉ giấu trong lòng, bởi vì tôi không muốn vì tôi mà ảnh hưởng đến trạng thái của em.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên nhận được một bức thư, người gửi là em: “Em rất khỏe, mặc dù công việc bề bộn đôi lúc cũng mệt mỏi, nhưng chỉ cần nghĩ tới chị, tinh thần em lại vô cùng phấn chấn. Chị, chị có nhớ em không?” Em dường như không còn ngốc nghếch như khi vẫn ở đây nữa, dường như đã học được cách hiểu thấu tâm tư của tôi. Nhận được thư của em, tôi vui đến không ngủ được. Sau đó, mỗi ngày em đều đặn gửi thư cho tôi, cứ như vậy một ngày rồi lại một ngày trôi qua.
Cho đến bức thư thứ chín mươi bảy, thế giới quanh tôi như đảo lộn, mất đi sắc thái ban đầu, tất cả đều chìm vào bóng tối. “Tiểu tỷ tỷ của em, khi chị nhận được bức thư này, có lẽ em đã đi về một nơi rất xa, thật xin lỗi, lần này là em thất hứa, tha thứ cho em không thể cùng chị đi nốt quãng đường còn lại. Hãy coi như ngày đó chưa từng gặp nhau mà vui cười lên nhé!”
Bỏi vì là thư điện tử, tôi dễ dàng tìm được địa chỉ người gửi, trong lòng tràn ngập tức giận, tôi đi tới chỗ ở của em. Dường như, em đã tính toán tất cả, có lẽ em đã sớm biết tôi sẽ tìm đến nơi này. Mở cửa bước vào, nhưng không phát hiện bóng dáng của em. Cả căn phòng, đều trang trí những đồ vật tôi thích nhất, đầu giường cũng là bức ảnh chúng tôi chụp chung kỉ niệm lần đầu gặp mặt. Tất cả đều vẫn quen thuộc như vậy. Đột nhiên tôi phát hiện một tờ giấy báo tử phía dưới gối của em, phía trên dán hình em, viết tên em, thì ra ngày em rời bỏ tôi, em đã sớm biết em không còn sống được bao lâu nữa. Em vì không muốn để tôi lo lắng, không muốn tôi phải đau lòng, nên đã giấu tôi tất cả mọi chuyện, những bức thư hằng ngày tôi nhận được, hóa ra em đã biên tập trước, mỗi ngày đúng giờ lại gửi cho tôi một bức, để tôi biết rằng em vẫn luôn ở đây. . .
Sở dĩ là chín mươi bảy bức thư, là bởi vì sinh nhật của tôi là ngày 7 tháng 9. Trong lúc bất chợt, tôi đau đớn đến không thở nổi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.... Khóc... đến khi nước mắt đã cạn kiệt, tôi biết tôi sẽ không thể nở nụ cười được nữa, kể từ ngày đó trở đi, tôi đánh mất đi tiếng cười.
Nụ cười mất đi, tất cả sẽ hóa thành nước mắt.
---------------------------------------------------
Một năm sau ngày bảy tháng bảy, tôi đi tới bờ biển, đột nhiên, bầu trời đang quang đãng, bỗng tuyết nổi lên, từng bông tuyết bay xuống, nước mắt của tôi không cầm được lại tuôn rơi, bước chân tôi từng bước hướng về phía giữa biển, “Thật xin lỗi, không có em trên thế giới này, chị tồn tại cũng chẳng còn ý nghĩa, nếu em không thể tới được thế giới của chị, vậy, hãy để chị tới tìm em.”
Lần này tôi không quay đầu, nhắm hai mắt lại, tôi từng bước từng bước đi về nơi em…
Posted via Haroro's Blogaway
Đả đảo Lộ nha :'(
Trả lờiXóaQuất cái fic buồn tan nát tâm can luôn :'(
Mốt Lộ mà bóp sịp như này là nghỉ chơi Lộ nha :'(
Cơ mà công nhận fic hay dã man :">
Sang mà đọc fic Tạp Hoàng cho nát cả thể :))
XóaMà không muốn buồn thì để Lộ kiếm cái fic NC nữa cho đọc nhé :'(
Em chọn phươn án 2 =))) em là người yêu hòa bình =))))
XóaLộ edit luôn rồi ném em nha =)))