Đời Tư Ba thứ ba, Thái tử mưu phản, tay trong mật báo, Thánh thượng giận dữ, sai người điều tra kỹ chuyện này. Sau lần đó, Thái tử bị phế ngôi, Thừa tướng chịu chết chém, phủ Thừa tướng bỏ không, nam đinh bị lưu đày, nữ tử vào lầu xanh. Trong lúc nhất thời mây đen áp thành, lòng người hoang mang, riêng tửu quán này vẫn bất chấp mọi chuyện, thảnh thơi đàm đạo biến cố.
Mặc dù không khí hắc ám vẫn đang quẩn quanh, nơi đây vẫn có người rảnh rỗi ngồi thưởng thức phong cảnh, cảnh tượng thực thản nhiên tự đắc. Một người trong số đó, là Các chủ Thiên Hương các Đường An Kỳ, một thân áo đỏ, yêu kiều lả lướt, cực kỳ quyến rũ. Thiên Hương các từ trước đến nay là một nơi rất thần bí, không tiếp đàn ông, chỉ dạy kỹ nữ cầm kỳ thi họa, Thanh Quan nổi tiếng kinh thành tất cả đều xuất thân từ nơi này.
*Thanh Quan (清倌人) là kỹ nữ nhưng chỉ bán nghệ, không bán thân, tinh thông cầm kỳ thi họa, là những cô gái rất tài hoa
Đứng phía bên tay phải Đường Các chủ là một người y phục tơ lụa màu lam, trên khăn còn khảm nạm ngọc bội màu đen, hình tượng đặc trưng của những cậu công tử bột. Người này họ Lâm, là công tử của dòng họ sở hữu xưởng gốm lớn nhất kinh thành. Lão gia và phu nhân hy vọng con cháu đông đúc, vì vậy cố nhân đặt tên là Lâm Tứ. Tuy nhiên Lâm Tứ lại đeo trên lưng bí mật gia tộc, chỉ vì cha mẹ không muốn việc làm ăn bị dòng họ khống chế, cho nên từ nhỏ nữ phẫn nam trang, học tập làm ăn kinh doanh. Nhưng mấy năm trước diện mạo thư sinh trắng trẻo này liền bị Đường Các chủ đoán được.
Cách chỗ hai người không xa là một nữ hiệp áo đen đang ôm kiếm đứng, người này là Triệu Việt, đệ tử kiếm phái Tô Hiệp khách, sau khi sư phụ chết liền lập chí rong chơi bốn bể, nhưng bởi vì ràng buộc tình cảm với Đường Các chủ, cho nên ủy thân nơi này.
Đường Các chủ khẽ hé đôi môi đỏ mọng: “Bây giờ cả thiên hạ đang xôn xao Thiên Hương các theo phe Thừa tướng, vậy mà hôm nay công tử Lâm Tứ vẫn dám đồng ý tới đây sao?”
Lâm Tứ cười một tiếng, không thèm để ý đến đạo lý: “Người làm ăn, chỉ cần thấy có lợi là sẽ hành động. Hôm nay ta có thể đem đồ gốm bán cho Thừa tướng, nhưng có thể ngày mai sẽ đem dâng cho Thánh Thượng. Huống chi sĩ nông công thương, ta đây là thương nhân hà cớ gì phải sợ triều đình khua chiêng gióng trống?”
Đường Các chủ mặt bình tĩnh như nước trong hồ, tựa như lơ đãng nói: “Thiên Hương các tuy tự cho là thanh cao, nhưng vẫn phàm phụ hồng trần, việc làm ăn cũng phải dựa vào chút tình cảm. Không dám nói nơi đây cả đời trong sạch, nhưng Đường mỗ vẫn luôn ghi nhớ di ngôn của sư phụ, phải báo đáp ân huệ của Thừa Tướng, mấy ngày trước ta phí hết tâm tư, mới khuyên bảo được chi nữ của Thừa Tướng vui vẻ theo ta học đàn, nhưng quy củ phong trần, trong vòng ba tháng nhất định phải học xong. Ta không thể bảo hộ nàng một đời chu toàn, cho nên hôm nay mời Lâm Tứ công tử tới đây, đều là ý đồ của ta. Ta cũng biết, Lâm Tứ công tử vẫn luôn khổ tâm chuyện dòng họ thúc giục cưới xin, như vậy coi như là vẹn cả đôi đường.”
Lâm Tứ cười lắc đầu một cái: “Ngươi chỉ biết thế gian là nhà tù, làm sao biết Lâm gia không phải?” Lâm Tứ đứng lên, phủi phủi vạt áo, chắp tay: “Mà từ trước tới nay ta vẫn mang bổn phận của Lâm gia, nàng là tội thần chi nữ, ta và ngươi tất không thể vẹn cả đôi đường.”
Đường Các chủ nâng chung trà lên, nhẹ nhàng vuốt ve miệng chén trà: “Nếu như Lâm Tứ công tử nguyện ý, ta tự khắc sẽ không để công tử phải vương vào bùn lầy.”
Lâm Tứ quay đầu lại nhìn hồng y nữ tử xinh đẹp kia, cùng Triệu Việt đang đứng nghiêm trang ở gần đó, thở dài nói: “Đến khi nào ngươi mới có thể nhìn một chút phía sau lưng ngươi, quan tâm một chút cho lợi ích của mình?”
Đường Các chủ rủ mi mắt, sau khi chuyện Thái tử phát sinh, đã từng có thích khách tới ám sát Thiên Hương các, mà nàng lại không biết võ công, đang lúc diễn ra cảnh tàn sát khốc liệt, được Triệu Việt trùng hợp đi ngang qua cứu giúp. Trong khoảng thời gian Triệu Việt chăm sóc vết thương cho nàng, đã thổ lộ tình cảm của mình. Nhưng truyền thống bao đời của Thiên Hương đã định rõ, Các chủ không thể động tình, nếu có, phải tự tay đâm chết tình nhân. Đường Các chủ đã cảnh báo Triệu Việt, nhưng Triệu hiệp nữ vẫn không rời đi, nguyện ở bên cạnh làm cận vệ. Đường Các chủ không thể làm gì, chỉ có thể coi như không thấy.
Tay Đường Các chủ ngừng vuốt ve miệng chén, mê mang nói: “Nếu như có kiếp sau.” rồi lại ngẩng đầu mỉm cười: “Sư phụ đối với ta ân trọng như núi, lệnh thầy không thể trái, cũng chưa thể hoàn thành tâm nguyện của người. Chuyện của Thừa tướng đúng là phải nhờ cậy ngài. Nhưng hôm nay nàng vừa mới tới, ta vẫn chưa cho nàng biết chuyện gì, cho nên chưa dám dẫn kiến (giới thiệu gặp mặt), ba ngày sau nhất định ta sẽ đến cửa mời ngài.”
Nói xong đứng dậy đi ra ngoài, đi qua như cố ý đụng phải Lâm Tứ nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, đợi Đường An Kỳ đi được một trượng, Triệu Việt ôm kiếm chậm rãi đuổi theo.
Lâm Tứ thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía hai người kia, quay đầu lại nhìn nước trong hồ. Trong lòng thầm nghĩ lời Đường Các chủ nói cũng không có gì là sai, mấy năm gần đây cũng không lấy vợ, một mặt vì dòng họ muốn tìm người môn đăng hộ đối, mặt khác bây giờ tìm được người để tín nhiệm là rất khó, huống chi không có con cháu cũng là một vấn đề khó khăn không nhỏ. Chỉ là Lâm Tứ lo lắng không biết Đường Các chủ sẽ dùng phương pháp gì để có thể vẹn cả đôi đường.
Lâm Tứ thu hồi suy nghĩ, chậm rãi rời khỏi Thiên Hương các, nhưng bởi vì suy nghĩ phức tạp, nên đi nhầm hướng. Tình cờ Lâm Tứ nghe thấy tiếng ngọc cầm, lúc chói tai, lúc lại khe khẽ, nhẹ nhàng nhàn nhạt, tựa như khúc phong vui sướng, lại như bi ai than thở. Lâm Tứ nghe một hồi, trong lòng thầm tán thưởng, lững thững tìm đến nơi có tiếng nhạc.
Đi vào trong sân, Lâm Tứ phát trong viện còn có một ngôi đình, ở bên trong đình là một cô nương trẻ đang ngồi, tà áo theo gió nhẹ lay động, nhìn không rõ khuôn mặt. Chậm rãi đi về phía trước, nàng phát hiện cô nương này mắt phượng mày ngài, đôi mắt trong trẻo như nước, nụ cười kiều mỹ động lòng người.
Lâm Tứ cảm thấy người này có lẽ là cầm sư của Thiên Hương các, chắp tay cúi đầu, nói: “Tại hạ Lâm Tứ, nghe tiếng đàn của cô nương, trong lòng thích thú nên quyết định ghé thăm nơi đây.” Không như dự đoán, cô nương chỉ ngẩng đầu lên nhìn nàng, cũng không trả lời.
Lâm Tứ có chút lúng túng, gãi đầu một cái: “Trước giờ cứ ngỡ Thiên Hương các là đầm rồng hang hổ, không ngờ tài đánh đàn của cô nương thật tinh xảo, tiểu sinh không dám quấy rầy, tạm biệt”. Vừa định nhấc chân xoay người đi, lại nghe một tiếng nói lạnh lùng vang lên: “Thế thượng vô si hán, hồng nhan đa bạc mệnh*”. Lâm Tứ sửng sốt, lại nghe cô nương tiếp tục hừ lạnh, nói: “Ta thấy công tử dáng dấp văn chất tuấn tú, hóa ra cũng là không màng vợ con ở nhà, tới đây trêu hoa ghẹo nguyệt.”
*Ý nói trên đời đàn ông si tình thì ít mà những cô gái xinh đẹp bạc mệnh lại nhiều
Lâm Tứ giờ mới hiểu được, vị cô nương này nghĩ rằng Thiên Hương các là nơi tầm hoa vấn liễu*, như vậy...., Lâm Tứ ngẩng đầu: “Ngươi là Cúc Tịnh Y?”
*Ý chỉ nơi mua bán dâm, Cúc meo meo vừa mới bị đưa vào Thiên Hương các nên nghĩ rằng đây là kỹ viện
Lại thấy vẻ mặt cô nương đầy kinh ngạc, Lâm Tứ ảo não nói: “Xem ra Đường Các chủ vẫn chưa cho ngươi biết, Lâm Tứ xin đi trước, cáo từ”. Có lẽ là nghe nhắc đến Đường Các chủ, Cúc cô nương lộ vẻ bi thương, Lâm Tứ trong lòng thở dài, phất tay áo từ giã.
Mặc dù không khí hắc ám vẫn đang quẩn quanh, nơi đây vẫn có người rảnh rỗi ngồi thưởng thức phong cảnh, cảnh tượng thực thản nhiên tự đắc. Một người trong số đó, là Các chủ Thiên Hương các Đường An Kỳ, một thân áo đỏ, yêu kiều lả lướt, cực kỳ quyến rũ. Thiên Hương các từ trước đến nay là một nơi rất thần bí, không tiếp đàn ông, chỉ dạy kỹ nữ cầm kỳ thi họa, Thanh Quan nổi tiếng kinh thành tất cả đều xuất thân từ nơi này.
*Thanh Quan (清倌人) là kỹ nữ nhưng chỉ bán nghệ, không bán thân, tinh thông cầm kỳ thi họa, là những cô gái rất tài hoa
Đứng phía bên tay phải Đường Các chủ là một người y phục tơ lụa màu lam, trên khăn còn khảm nạm ngọc bội màu đen, hình tượng đặc trưng của những cậu công tử bột. Người này họ Lâm, là công tử của dòng họ sở hữu xưởng gốm lớn nhất kinh thành. Lão gia và phu nhân hy vọng con cháu đông đúc, vì vậy cố nhân đặt tên là Lâm Tứ. Tuy nhiên Lâm Tứ lại đeo trên lưng bí mật gia tộc, chỉ vì cha mẹ không muốn việc làm ăn bị dòng họ khống chế, cho nên từ nhỏ nữ phẫn nam trang, học tập làm ăn kinh doanh. Nhưng mấy năm trước diện mạo thư sinh trắng trẻo này liền bị Đường Các chủ đoán được.
Cách chỗ hai người không xa là một nữ hiệp áo đen đang ôm kiếm đứng, người này là Triệu Việt, đệ tử kiếm phái Tô Hiệp khách, sau khi sư phụ chết liền lập chí rong chơi bốn bể, nhưng bởi vì ràng buộc tình cảm với Đường Các chủ, cho nên ủy thân nơi này.
Đường Các chủ khẽ hé đôi môi đỏ mọng: “Bây giờ cả thiên hạ đang xôn xao Thiên Hương các theo phe Thừa tướng, vậy mà hôm nay công tử Lâm Tứ vẫn dám đồng ý tới đây sao?”
Lâm Tứ cười một tiếng, không thèm để ý đến đạo lý: “Người làm ăn, chỉ cần thấy có lợi là sẽ hành động. Hôm nay ta có thể đem đồ gốm bán cho Thừa tướng, nhưng có thể ngày mai sẽ đem dâng cho Thánh Thượng. Huống chi sĩ nông công thương, ta đây là thương nhân hà cớ gì phải sợ triều đình khua chiêng gióng trống?”
Đường Các chủ mặt bình tĩnh như nước trong hồ, tựa như lơ đãng nói: “Thiên Hương các tuy tự cho là thanh cao, nhưng vẫn phàm phụ hồng trần, việc làm ăn cũng phải dựa vào chút tình cảm. Không dám nói nơi đây cả đời trong sạch, nhưng Đường mỗ vẫn luôn ghi nhớ di ngôn của sư phụ, phải báo đáp ân huệ của Thừa Tướng, mấy ngày trước ta phí hết tâm tư, mới khuyên bảo được chi nữ của Thừa Tướng vui vẻ theo ta học đàn, nhưng quy củ phong trần, trong vòng ba tháng nhất định phải học xong. Ta không thể bảo hộ nàng một đời chu toàn, cho nên hôm nay mời Lâm Tứ công tử tới đây, đều là ý đồ của ta. Ta cũng biết, Lâm Tứ công tử vẫn luôn khổ tâm chuyện dòng họ thúc giục cưới xin, như vậy coi như là vẹn cả đôi đường.”
Lâm Tứ cười lắc đầu một cái: “Ngươi chỉ biết thế gian là nhà tù, làm sao biết Lâm gia không phải?” Lâm Tứ đứng lên, phủi phủi vạt áo, chắp tay: “Mà từ trước tới nay ta vẫn mang bổn phận của Lâm gia, nàng là tội thần chi nữ, ta và ngươi tất không thể vẹn cả đôi đường.”
Đường Các chủ nâng chung trà lên, nhẹ nhàng vuốt ve miệng chén trà: “Nếu như Lâm Tứ công tử nguyện ý, ta tự khắc sẽ không để công tử phải vương vào bùn lầy.”
Lâm Tứ quay đầu lại nhìn hồng y nữ tử xinh đẹp kia, cùng Triệu Việt đang đứng nghiêm trang ở gần đó, thở dài nói: “Đến khi nào ngươi mới có thể nhìn một chút phía sau lưng ngươi, quan tâm một chút cho lợi ích của mình?”
Đường Các chủ rủ mi mắt, sau khi chuyện Thái tử phát sinh, đã từng có thích khách tới ám sát Thiên Hương các, mà nàng lại không biết võ công, đang lúc diễn ra cảnh tàn sát khốc liệt, được Triệu Việt trùng hợp đi ngang qua cứu giúp. Trong khoảng thời gian Triệu Việt chăm sóc vết thương cho nàng, đã thổ lộ tình cảm của mình. Nhưng truyền thống bao đời của Thiên Hương đã định rõ, Các chủ không thể động tình, nếu có, phải tự tay đâm chết tình nhân. Đường Các chủ đã cảnh báo Triệu Việt, nhưng Triệu hiệp nữ vẫn không rời đi, nguyện ở bên cạnh làm cận vệ. Đường Các chủ không thể làm gì, chỉ có thể coi như không thấy.
Tay Đường Các chủ ngừng vuốt ve miệng chén, mê mang nói: “Nếu như có kiếp sau.” rồi lại ngẩng đầu mỉm cười: “Sư phụ đối với ta ân trọng như núi, lệnh thầy không thể trái, cũng chưa thể hoàn thành tâm nguyện của người. Chuyện của Thừa tướng đúng là phải nhờ cậy ngài. Nhưng hôm nay nàng vừa mới tới, ta vẫn chưa cho nàng biết chuyện gì, cho nên chưa dám dẫn kiến (giới thiệu gặp mặt), ba ngày sau nhất định ta sẽ đến cửa mời ngài.”
Nói xong đứng dậy đi ra ngoài, đi qua như cố ý đụng phải Lâm Tứ nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, đợi Đường An Kỳ đi được một trượng, Triệu Việt ôm kiếm chậm rãi đuổi theo.
Lâm Tứ thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía hai người kia, quay đầu lại nhìn nước trong hồ. Trong lòng thầm nghĩ lời Đường Các chủ nói cũng không có gì là sai, mấy năm gần đây cũng không lấy vợ, một mặt vì dòng họ muốn tìm người môn đăng hộ đối, mặt khác bây giờ tìm được người để tín nhiệm là rất khó, huống chi không có con cháu cũng là một vấn đề khó khăn không nhỏ. Chỉ là Lâm Tứ lo lắng không biết Đường Các chủ sẽ dùng phương pháp gì để có thể vẹn cả đôi đường.
Lâm Tứ thu hồi suy nghĩ, chậm rãi rời khỏi Thiên Hương các, nhưng bởi vì suy nghĩ phức tạp, nên đi nhầm hướng. Tình cờ Lâm Tứ nghe thấy tiếng ngọc cầm, lúc chói tai, lúc lại khe khẽ, nhẹ nhàng nhàn nhạt, tựa như khúc phong vui sướng, lại như bi ai than thở. Lâm Tứ nghe một hồi, trong lòng thầm tán thưởng, lững thững tìm đến nơi có tiếng nhạc.
Đi vào trong sân, Lâm Tứ phát trong viện còn có một ngôi đình, ở bên trong đình là một cô nương trẻ đang ngồi, tà áo theo gió nhẹ lay động, nhìn không rõ khuôn mặt. Chậm rãi đi về phía trước, nàng phát hiện cô nương này mắt phượng mày ngài, đôi mắt trong trẻo như nước, nụ cười kiều mỹ động lòng người.
Lâm Tứ cảm thấy người này có lẽ là cầm sư của Thiên Hương các, chắp tay cúi đầu, nói: “Tại hạ Lâm Tứ, nghe tiếng đàn của cô nương, trong lòng thích thú nên quyết định ghé thăm nơi đây.” Không như dự đoán, cô nương chỉ ngẩng đầu lên nhìn nàng, cũng không trả lời.
Lâm Tứ có chút lúng túng, gãi đầu một cái: “Trước giờ cứ ngỡ Thiên Hương các là đầm rồng hang hổ, không ngờ tài đánh đàn của cô nương thật tinh xảo, tiểu sinh không dám quấy rầy, tạm biệt”. Vừa định nhấc chân xoay người đi, lại nghe một tiếng nói lạnh lùng vang lên: “Thế thượng vô si hán, hồng nhan đa bạc mệnh*”. Lâm Tứ sửng sốt, lại nghe cô nương tiếp tục hừ lạnh, nói: “Ta thấy công tử dáng dấp văn chất tuấn tú, hóa ra cũng là không màng vợ con ở nhà, tới đây trêu hoa ghẹo nguyệt.”
*Ý nói trên đời đàn ông si tình thì ít mà những cô gái xinh đẹp bạc mệnh lại nhiều
Lâm Tứ giờ mới hiểu được, vị cô nương này nghĩ rằng Thiên Hương các là nơi tầm hoa vấn liễu*, như vậy...., Lâm Tứ ngẩng đầu: “Ngươi là Cúc Tịnh Y?”
*Ý chỉ nơi mua bán dâm, Cúc meo meo vừa mới bị đưa vào Thiên Hương các nên nghĩ rằng đây là kỹ viện
Lại thấy vẻ mặt cô nương đầy kinh ngạc, Lâm Tứ ảo não nói: “Xem ra Đường Các chủ vẫn chưa cho ngươi biết, Lâm Tứ xin đi trước, cáo từ”. Có lẽ là nghe nhắc đến Đường Các chủ, Cúc cô nương lộ vẻ bi thương, Lâm Tứ trong lòng thở dài, phất tay áo từ giã.
Chị edit ổn rồi, nhưng còn vài câu lủng củng, như thiếu đại từ hoặc chủ- vị ấy!
Trả lờiXóaThật hả :'( là câu nào, thật ra đọc bản QT chủ vị chả có đâu, chị đã phải thêm vào rồi ấy =))
Xóa"Chậm rãi đi về phía trước, mới thấy cô nương này mắt phượng mày ngài, đôi mắt trong trẻo như nước, nụ cười kiều mỹ động lòng người. "
XóaNhư câu này chẳng hạn, chị thêm từ nào mà biểu đạt được Tiểu Tứ á, như "nàng" chẳng hạn. Vì ban đầu người đọc có thể thấy được là Tứ Tứ phẫn nam trang, nên gọi "nàng" cũng không sao. Chị thấy như vậy có được không?
A, ok, để chị đi sửa, mà em đọc chương 1 có thấy hiểu gì không, chị đọc mãi mới hiểu luôn ấy, rồi phải edit sao cho người đọc hiểu không chỉ đọc QT mà không suy nghĩ nát óc là chả hiểu ý tác giả muốn nói gì :))
XóaEm chỉ hiểu sơ về tình hình ban đầu mà chương 1 đề cập thôi :)). Mà fic này có văn án không chị? Nếu không có thì sau này khi tác giả hoàn thành fic chắc chị phải tự viết cái văn án cho người đọc dễ hình dung :)). Khổ cho chị rồi.
XóaÀ, còn nữa, chị tìm thêm câu nào không có chủ vị ấy mà thêm vào.
XóaEdit cổ trang không chỉ dựa vào QT mà còn dựa vào một phần văn phong của mình nữa. Giống như phần đầu tiên ấy: "Đời Tư Ba thứ ba, Thái tử mưu phản, tay trong mật báo, Thánh thượng giận dữ, sai người điều tra kỹ chuyện này." chị thêm từ "được" trước "tay trong" bỏ dấu phẩy, thêm từ "nên" trước "sai người" bỏ dấu phẩy luôn. Mấy cái đó làm cho người đọc dễ hiểu hơn á!