

Tác giả: Winter盗贼
Link gốc: http://weibo.com/p/1001603836609257682661
---------------------------------------------------
“Loan Loan, cậu thích Triệu Việt hả?”
“Đồ điên!”
Trong nhà ăn, Triệu Gia Mẫn và Khâu Hân Di – hai thành viên đang tạm ngừng công việc để tới trường - ngồi đối diện nhau, trên mặt bàn để ở giữa hai người còn có một phần cơm trưa.
“Tớ hỏi thật mà!” Triệu Gia Mẫn vội vàng nói, dùng đũa của mình chặn lại chiếc đũa của Khâu Hân Di đang nhăm nhe gắp miếng thịt trong hộp cơm. “Xì” Khâu Hân Di nhẹ hừ một tiếng, nhíu mày, tức giận nhìn Triệu Gia Mẫn, nói, “Cậu quản lý tốt Cúc Tịnh Y của cậu là được rồi, nghĩ quá nhiều là dễ rụng tóc lắm đấy, cậu nhìn mái cậu sắp không còn cọng nào rồi kia kìa.”
Nhìn Khâu Hân Di có xu hướng chuẩn bị nổi giận, Triệu Gia Mẫn cong miệng, không nói gì nữa, nghĩ thầm trong bụng bà đây mắc mớ gì phải quan tâm cậu?
“Triệu Việt”. Khâu Hân Di ghi nhớ lấy cái tên này, cánh tay phải cong lên đặt ở trên mặt bàn, chống dưới cằm.
Nàng cũng đã biết qua người này, biết cậu ấy là một người nhảy rất giỏi, nhưng ấn tượng thật sự lại là từ hôm 725. Sau khi kết thúc Tổng Tuyển Cử, Khâu Hân Di vốn là muốn lên sân thượng hóng gió, bình phục lại cảm xúc thay đổi nhanh chóng của mình đêm nay, nhưng khi nàng mở cửa sân thượng ra mới phát hiện có người đã nhanh hơn nàng một bước.
Triệu Việt chán chường ngồi tựa lung vào vách tường trên sân thượng, cúi đầu,giống như một người đang trải qua một nỗi thất vọng. Khâu Hân Di đứng ở cửa lẳng lặng nhìn Triệu Việt trong chốc lát, rồi thật thản nhiên đi qua, đứng ở bên cạnh Triệu Việt, không nói gì, chỉ yên lặng tận hưởng cơn gió đêm thổi qua sân thượng.
Triệu Việt rất tự nhiên có thể cảm giác được bên cạnh đã có thêm một người, cô ngẩng đầu, phát hiện người đứng cạnh là tiền bối của mình, muốn đứng lên, nhưng chân lại không nghe lời chẳng có một tí sức lực nào. “Ngồi xuống đi” Khâu Hân Di nhìn về phía Triệu Việt, khẽ nhếch khóe miệng, đưa tay vén mái tóc đang tung bay trong gió, “Chân của cậu chắc cũng tê hết rồi.”
Triệu Việt giật giật môi, nhưng lại hoàn toàn không biết nên đáp lại lời của Khâu Hân Di như thế nào…, cuối cùng cô lựa chọn im lặng. Khâu Hân Di cũng không ngại Triệu Việt trầm mặc, mỗi người ai cũng đều cần một chút yên tĩnh.
Hai người cứ như vậy, một người ngồi, một người đứng, ở trên sân thượng chờ đợi rất lâu...
“Sắp 12 giờ rồi, qua ngày mai lại là một ngày mới.” Khâu Hân Di nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay trái, nói, “Chúng ta nên đi thôi.”
Một bàn tay xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trước mắt, Triệu Việt giật mình, dọc theo đôi tay nhìn lên, là khuôn mặt Khâu Hân Di đang nở một nụ cười, tim cô bỗng nảy lên một cái, nhưng ngay sau đó lại khôi phục quy luật thường ngày, cô có chút do dự cầm chặt tay của đối phương, mượn lực đạo của đối phương mà đứng lên.
Triệu Việt so với Khâu Hân Di cao hơn một chút, khi Triệu Việt đứng dậy, Khâu Hân Di mới phát hiện ra, “Những người họ Triệu thường lớn lên anh tuấn như vậy sao?” Khâu Hân Di nhìn chằm chằm ngũ quan của Triệu Việt, oán thầm nói.
Nhớ lại lần ấy, trong lúc vô tình nhìn thấy Weibo Triệu Việt, xem cô diễn “Itoshisa no Accel”, nàng cũng giống như những người khác, chờ mong cô xoay người. Nhưng Khâu Hân Di cho tới bây giờ không biết vì sao, vì cái gì... nàng lại chú ý một người, nhớ rõ từng động thái của người ấy, biết rõ tâm tình của người ấy đến như vậy.
“Loan Loan, cậu thích Triệu Việt à?”
“Ừm”. Lạnh nhạt đáp trả, Khâu Hân Di dừng lại cánh tay đang lướt Weibo, giương lên một nụ cười chua chát, "Nhưng mà đã không còn kịp nữa rồi."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét