Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

[SNH48 Fanfic][Oneshot][Việt Đường] Nguyện ý cách một lớp thủy tinh yêu em



Tác giả: 单推赵粤小笨蛋
Tên gốc: 【粤糖】我愿,隔着玻璃爱你。
Link gốc: Cái này quên chưa lưu lại link :(( thứ lỗi cho mình.






Hoàng Đình Đình từng hỏi Triệu Việt rất nhiều lần chỉ về một vấn đề: Đường An Kỳ nói cho cùng đối với em là gì? 


Nhưng chẳng lần nào có thể có được một đáp án chính xác từ Triệu Việt.


 “Là một người rất quan trọng.” 


 “Em không thể sống thiếu chị ấy.” 


 “Còn phải phụ thuộc vào đối tượng nữa.” 


 “……” 


Những thứ này cơ bản là những từ có thể dùng để hình dung ra rất nhiều mối quan hệ: người yêu, người thân, bạn bè, thành viên cùng nhóm, thậm chí là người xa lạ.


Đối với cái người chưa từng có mảnh tình vắt vai, lại không biết cảm thụ tình yêu như Triệu Việt nói ra những thứ này, Đình Đình dĩ nhiên là sẽ không hiểu. 


Thế nên Hoàng Đình Đình cũng thử hỏi Đường An Kỳ vấn đề giống như vậy: Triệu Việt nói cho cùng đối với cậu là gì? 


Đường An Kỳ đã trả lời nàng thế này:


“Người gỗ xinh đẹp bên trong quả cầu thủy tinh.” 


Từ mấu chốt rốt cuộc là quả cầu thủy tinh, hay là xinh đẹp, hay là người gỗ. 


Chắc là đẹp đi, đại khái thế. 




Sau khi quay xong "Tiểu Ma Tiên", Triệu Việt nhanh chóng từ sân bay phóng về ký túc xá, vừa đẩy cửa phòng ra lập tức ngây người như phát hiện châu lục mới. 

[Tiểu Ma Tiên Ba La La là bộ phim Triệu Việt quay cùng Mạc Hàn, đội trưởng Team SII]


Trên đất vứt đầy thức ăn và túi đựng thức ăn, trên bàn một chai Sprite cao chừng nửa thước đổ tung tóe, cái giường thuộc về Triệu Việt kia bên trên chất đầy quần áo, mà Đường An Kỳ đang nằm ở giữa đống quần áo chơi điện thoại di động vừa đúng lúc vô tội ngẩng đầu lên cùng Triệu Việt đối mắt.


Đây nhất định không phải phòng ngủ của ta, đây nhất định không phải phòng ngủ của ta, đây nhất định không phải phòng ngủ của ta. Chuyện quan trọng phải nói ba lần! 


Triệu Việt đang lúc nhắm mắt lại để não mình thanh tĩnh một lúc, bên hông đột nhiên bị siết chặt, ngay sau đó liền bị một người dùng sức ôm vào trong ngực. 


Trong trí nhớ Triệu Việt hình như Đường An Kỳ rất ít khi để lộ tâm tình ra ngoài như lúc này. 


“Em đã trở lại!” 


Âm thanh vui mừng, thậm chí có chút run rẩy. 


“Đúng vậy, em đã trở lại, chị……” 


Triệu Việt còn chưa kịp nói xong lời an ủi, người trong ngực cũng đã nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường. 


Đường An Kỳ buông Triệu Việt ra, biết rõ còn giả vờ hỏi, “Về sớm làm gì, sao không ở lại Thâm Quyến chơi thêm hai ngày nữa.” 


Triệu Việt xoa xoa đầu, cười, “Em sợ về trễ hai ngày căn phòng sẽ không ở được nữa.” 


Đường An Kỳ theo ánh mắt Triệu Việt nhìn phòng ngủ một cái, cúi đầu xin lỗi, sau đó lại cáu giận nắm lấy tay Triệu Việt quơ quơ, “Hừ! Những lúc như thế này đáng nhẽ em phải nói, bởi vì em nhớ chị.” 


“A, thế thì..., vì em nhớ chị.” Triệu Việt nghe theo lặp lại yêu cầu của An Kỳ. 


Đường An Kỳ nắm lấy cổ áo sơ mi của Triệu Việt, cố làm ra vẻ hung ác hỏi “Tên cặn bã này, sao lại vô tâm thế chứ. Nói mau! Em rốt cuộc có nghĩ tới chị hay không?" 


“Em……” 


Triệu Việt há miệng, đang chuẩn bị trả lời, hành lang liền truyền đến tiếng bước chân, tiếp theo đó là tiếng Na Na hô lên. 


“Việt Tử đã về rồi!” 


“Đâu đâu, chị muốn xem!” 


“Ai da, Hội Trưởng, mình nhớ cậu muốn chết!” 


“……” 


Tất cả mọi người team NII nghe được âm thanh cũng từ trong phòng chạy ra, giống như khán giả vây xem vật thể lạ, đem Triệu Việt quây lại ở giữa.


Triệu Việt chỉ kịp nhìn Đường An Kỳ đang tựa vào một bên tường một cái, ngay sau đó liền bị các thể loại câu hỏi che mất.


Hoàng Đình Đình lê dép ôm một bọc rong biển cuối cùng cũng chậm rãi từ trong phòng đi ra, vốn cũng muốn tham gia cuộc vui, nhưng muốn chỉ là muốn thôi, nàng biết bản thân mình vốn bé nhỏ, sợ chen vào ngay cả vạt áo Triệu Việt cũng không sờ tới được. Vì vậy nàng không thể làm gì khác hơn là học theo Đường An Kỳ tựa vào một bên tường xem một màn náo nhiệt kia. 


“Việt Tử rất được hoan nghênh đúng không.” Hoàng Đình Đình vừa nhét một mảnh rong biển vào miệng, vừa trò chuyện với Đường An Kỳ. 


“Đúng vậy.” Nghiêng đầu một chút, Đường An Kỳ trên mặt không nhìn ra biểu lộ gì, nhưng trong đôi mắt lại lóe lên một tia vui vẻ.


“Thật ra thì cậu có bao giờ nghĩ em ấy cũng thích cậu không?” Hoàng Đình Đình thấp giọng hỏi, “Em ấy là một người trì độn trong vấn đề tình cảm, cậu cả đời không mở miệng nói cho em ấy biết, thì cả đời em ấy cũng sẽ không biết đâu.” 

 
Đường An Kỳ trầm mặc một lúc, nhẹ giọng nói “Nhưng mà tớ không biết nên nói thế nào.” 


“Triệu Việt! Chị chưa ôm em!” Na Bảo bĩu môi bất mãn nắm lấy tay áo Triệu Việt.


“Thật sao, nào, tới ôm một cái.” Triệu Việt cực kì thoải mái vừa cười vừa ôm Na Na vào lòng. 


“Hừ! Cái đồ cặn bã!” 


Hoàng Đình Đình tận mắt thấy một màn này liền thở phì phò đem túi rong biển vừa ăn xong vò lại thành một nhúm, “Cậu xem em ấy kìa, vừa về liền tả ủng hữu bão!” 

["Tả ủng hữu bão" 左擁右抱 bên trái ôm bên phải ấp (ý nói có nhiều hầu thiếp)]


Đường An Kỳ thoạt nhìn không có cảm giác gì, nhưng Hoàng Đình Đình ở bên cạnh lại chưa đủ hả giận, trừng mắt nhìn, đem cái túi rong biển đã bị vò nát len lén ném lên giường Triệu Việt. 


“Em ấy hơi mắc bệnh sạch sẽ, cậu đừng nên như vậy.” Đường An Kỳ cảm thấy buồn cười, đem túi nhặt lên ném vào trong thùng rác.


“Cậu còn bao che cho em ấy à, hừ, tớ phải ném lên giường em ấy, cậu trả lại cho tớ!” Hoàng Đình Đình vươn tay cướp lại gói rong biển trên tay An Kỳ, kết quả dùng sức quá mạnh, Đường An Kỳ không đứng vững liền đụng phải hộc tủ phía sau lưng, đau đớn không nhịn được “Á” một tiếng. 


Thật ra thì Hoàng Đình Đình rõ ràng biết khí lực của mình rất nhỏ, coi như đụng một cái cũng sẽ không có chuyện gì lớn, nhưng nàng vẫn cố ý lớn tiếng kêu, “Ai nha, An Kỳ, cậu có sao không?!"


Triệu Việt đang bận rộn cùng Lục Đình chơi đùa nghe thấy tiếng kêu bỗng ngừng lại, quay đầu nhìn Đường An Kỳ, thấy dáng vẻ đau đớn của cô, vội vàng chạy tới, “Sao thế?” 


“Không sao, vừa nãy đùa giỡn với Đình Đình chẳng may bị đụng một cái thôi.” 


“Đụng phải có nghiêm trọng không? Để em xem một chút.” Triệu Việt nhẹ nhàng kéo vạt áo Đường An Kỳ ra nhìn nhìn, phát hiện không bị sưng đỏ mới yên lòng. 


“Hừ! Để ý người ta quá nhỉ!” 


Hoàng Đình Đình trợn mắt nhìn Triệu Việt một cái thật ngạo kiều rồi xoay người bỏ đi.


“Đình Đình sao thế?” Triệu Việt không giải thích được gãi gãi đầu. 


“Không biết, chắc là cậu ấy đói bụng.” 


“Vậy chúng ta đi ăn lẩu đi, em muốn ăn lẩu, em muốn ăn lẩu!!” 


Đường An Kỳ nhìn Triệu Việt nhảy cẫng lên như đứa trẻ, khóe miệng không nhịn được cũng cong lên.


  
==========================




Thật ra thì vấn đề Hoàng Đình Đình hỏi, Đường An Kỳ cũng không  trả lời đầy đủ.


“Triệu Việt nói cho cùng đối với cậu là gì?” 


“Hồi nhỏ tớ từng có một quả cầu thủy tinh, bên trong quả cầu thủy tinh có một người gỗ nhỏ rất đáng yêu, chỉ cần tớ cắm điện vào, người gỗ nhỏ trong quả cầu sẽ xoay tròn, khiêu vũ cùng những bông tuyết bay múa đầy trời, đẹp đến si mê. Nhưng cho dù tớ đang cầm quả cầu trong tay, lại luôn cùng người gỗ cách nhau một lớp thủy tinh. Vì vậy đến một ngày, tớ lấy hết dũng khí đập vỡ quả cầu. Tớ cho là, làm như vậy có thể loại bỏ chướng ngại vật, tự tay chạm tới người gỗ nhỏ kia. Nhưng sau đó tớ phát hiện ra, bất kể tớ có cắm điện như thế nào, người gỗ nhỏ cũng sẽ không nhảy múa nữa, bởi vì người gỗ tồn tại dựa vào quả cầu thủy tinh đã bị tớ đập vỡ. Từ đó về sau, tớ hiểu ra một đạo lý, có những người luôn luôn cách chúng ta một lớp thủy tinh, cho dù ta có thể nhìn người đó, nâng người đó trên tay nhưng lại không thể phá vỡ lớp thủy tinh để có thể chạm vào người đó, có được người đó.” 


Chị không có được em, cũng không nhất thiết phải mất em. 
  

Nếu chị chỉ tham lam chiếm lấy tình cảm của em, thì chị biết chị sẽ phải mất đi một thứ quan trọng khác.



Posted via Haroro's Blogaway


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét